Đêm đó Lâm Tri ngủ rất ngon, thoải mái hơn trên tàu hỏa nhiều. Nửa đêm cô dùng dị năng điều khiển dây leo hất tung chăn của gã khốn bên cạnh ra. Sáng sớm đã nghe gã hắt hơi liên tục, la hét đau đầu đòi gọi bác sĩ. Nữ công an mặc kệ gã, chỉ đưa bữa sáng nóng hổi cho Lâm Tri rồi mở khóa cửa: "Em gái, em có thể về rồi."
Lâm Tri ngơ ngác: "Chẳng phải là giam ba ngày ạ?"
Nữ công an bật cười: "Sao, ăn cơm “đặc biệt” ở đây quen rồi nên không muốn đi à?"
Lâm Tri biết mình được giúp đỡ nhưng không rõ là ai. So với tự do thì thức ăn phải xếp hàng sau, cô đi làm thủ tục để ra ngoài. Cô hỏi: "Chị ơi, là ai đã giúp em ra sớm thế này ạ?"
Nữ công an cũng không rõ lắm, chỉ nói: "Trưởng đồn bảo là Cục trưởng gọi điện xuống, có lẽ vì thân phận người nhà quân nhân của em đấy. Vả lại chuyện này rõ ràng em là bên chịu thiệt, một gã đàn ông to xác với bà chị chanh chua mà bắt nạt không lại một cô gái, còn dám báo công an, đúng là mặt dày không biết xấu hổ."
Lâm Tri cũng thấy vậy. Đang ngồi ăn sáng trước cửa đồn thì chị gái Chu Chấn Minh đến đưa cơm. Thấy Lâm Tri xuất hiện bên ngoài, ả không tin vào mắt mình liền chạy lên chất vấn: "Sao mày ra được đây?"
Lâm Tri vừa nuốt xong miếng bánh bao nhân thịt, thứ bánh đắt hơn bánh bao chay nên cô không lãng phí một chút nào. Ăn xong, cô dùng khăn tay lau miệng. Đây là khăn của anh sĩ quan kia, dùng hai ngày nên nó đã hơi bẩn, cô tính sau này nếu có cơ hội sẽ mua cái mới trả lại.
Lâm Tri chỉ tay ra sau lưng: "Sau lưng tao cũng có người đấy."
"Ai? Nhà mày có phải người ở đây đâu, làm gì có ai?"
"Người mà mày không chọc vào nổi đâu." Điểm tựa lớn nhất của Lâm Tri chính là bản thân cô. Cô yêu mảnh đất này và cô có thể chịu đựng cũng như thích nghi với cả những góc khuất của nó.
...
Lâm Tri trở về đại tạp viện. Nơi này bị người ta gọi là "viện góa phụ" vì cả ba hộ gia đình sống ở đây đều là góa phụ. Trải qua chuyện ngày hôm qua, Lâm Tri dù chưa bước qua cửa đã thành góa phụ khiến bầu không khí trong viện càng thêm ảm đạm.
Cô hàng xóm Vương Lục Mai thấy Lâm Tri về thì vui mừng khôn xiết, gọi lớn: "Chị Diệp ơi, con dâu chị về rồi kìa!"
Lâm Tri xuất hiện đúng lúc bà Diệp Song Hoa cô độc nhất. Bà chạy ra, mừng rỡ: "Tiểu Tri, ai cho con ra vậy?"
Lâm Tri đoán: "Chắc Cục trưởng công an thấy con là người nhà quân nhân nên giúp ạ."
Bà Diệp lau nước mắt, cảm động vì con trai hy sinh rồi vẫn còn che chở được cho gia đình. Bà vội đi nấu cháo cho cô. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ chỉ có bánh bao ngô và cháo kê, nhưng với Lâm Tri, đó là những nông sản cô rất muốn nếm thử.
Lâm Tri bày tỏ sự ủng hộ: "Mẹ, con đồng ý, Tiểu Nam sẽ là con của con và anh Thành Phong."
Sau bữa sáng, Lâm Tri rủ bà Diệp đi hợp tác xã mua đồ. Cô rất háo hức muốn tận mắt thấy nơi bán thực phẩm.
Bà Diệp ngậm ngùi: "Khổ cho con quá, đợi bằng Tổ Quốc Ghi Công của Thành Phong về là con có thể được phân việc làm rồi."
Hợp tác xã đối với Lâm Tri phong phú chẳng khác nào kho hàng của một căn cứ quân sự thu nhỏ. Cô hỏi giá thịt, chỉ có bảy hào một cân, quá rẻ so với số tiền hơn 20 đồng cô đang có.
"Mẹ, mình mua thịt đi, con có phiếu này."
"Ồ, góa phụ già dắt góa phụ trẻ đi phố, sợ người ta không biết nhà này có một cặp góa phụ hay sao?"
Tại quầy bán thịt, mụ bán thịt vai u thịt bắp, tay xoay con dao lọc xương, buông lời giễu cợt khiến Lâm Tri sững lại. Cô quay sang hỏi bà Diệp: "Mẹ, nhà mình có thù hằn gì với nhà mụ này không?"
Chẳng có thù hằn gì cả, chỉ là ngày xưa mụ muốn giới thiệu cháu gái cho Chu Thành Phong nhưng bà Diệp không đồng ý. Giờ thấy nhà bà gặp chuyện, mụ mới buông lời độc địa.
Lâm Tri ra tay chớp nhoáng. Cô túm lấy mớ tóc của mụ bán thịt, nhấn cái mặt béo phì của mụ xuống thớt thịt đầy mỡ. Con dao lọc xương đã nằm trong tay Lâm Tri từ lúc nào, "Cộp" một tiếng, mũi dao cắm phập xuống ngay sát chóp mũi mụ, găm chặt vào thớt ngay trước mắt mụ. Người đàn bà kia sợ đến mức không thốt lên lời.
Lâm Tri dí mặt mụ xuống thớt, gằn giọng: "Chửi tiếp đi chứ? Sao, chỉ dám chửi người yếu hơn mình, gặp hạng người bà đánh không lại như tôi thì không dám chửi nữa à? Vậy tôi có nên chửi cả tông ty họ hàng nhà bà như bà vừa làm không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
