Tại đồn công an, cả hai bên đều không chấp nhận hòa giải. Gã đàn ông đánh người tên là Chu Chấn Minh, là con trai cả của bác ruột vị hôn phu, gia đình họ vốn đã chia gia sản từ lâu.
Hồi mới chia gia sản, cha của Chu Thành Phong qua đời khi anh còn chưa sinh ra. Lúc đó, nhà bác cả đã ép mẹ anh phải tái giá, nói là tái giá cho nghe lọt tai, thực chất là muốn đuổi bà ra khỏi nhà. Nhưng sau đó bà sinh ra Chu Thành Phong là con trai, nhà bác cả không còn lý do gì để đuổi hai mẹ con đi nữa.
Ngay khi tin Chu Thành Phong hy sinh truyền về, bà Diệp Song Hoa đã tìm một đứa bé trai bảy tám tuổi trong họ hàng để làm con thừa tự cho Chu Thành Phong, không để con trai phải ra đi cô quạnh, đồng thời bà cũng có lý do để tiếp tục ở lại căn nhà này. Chu Chấn Minh nghe tin liền cùng chị gái xông đến tận cửa và rồi xảy ra cảnh tượng lúc đầu.
Chu Huệ Hà tiếp tục đe dọa: "Tao khuyên mày nên hòa giải, nếu không đợi lúc mày ra đây, tao cho mày biết mặt."
Lâm Tri thiếu kiên nhẫn: "Biết rồi, tao đợi đây. Không đến thì mày làm cháu tao đấy nhé."
Chu Huệ Hà: "..." Ả bắt đầu nghi ngờ đầu óc cô con dâu nuôi từ bé mà bà Diệp chọn có vấn đề. Chứ nhà tử tế nào lại vì 100 đồng mà gả con gái xinh đẹp đến nơi cách xa ngàn dặm thế này?
Chu Chấn Minh thì hạ quyết tâm, đợi sau khi ra ngoài sẽ khiến hai bà cháu và cả cô góa phụ trẻ đẹp này phải quỳ dưới chân mình cầu xin tha thứ.
"Mối nhục hôm nay tao không chịu không đâu. Chị về tìm người đi, đợi em ra sẽ báo thù."
Còn Lâm Tri thì dặn dò bà Diệp: "Mẹ, trong túi con có tiền và tem phiếu, mẹ giữ cho kỹ, đợi con ra nhé."
...
Môi trường tạm giam ở đây nói đến thì còn tốt hơn cả hầm trú ẩn ở Mạt Thế. Đã vậy còn có cơm ăn, điều mà Lâm Tri không ngờ tới. Kinh ngạc hơn nữa là trong hai món ăn lại có một phần thịt kho tàu.
Cô nhịn không được hỏi nữ công an đưa cơm: "Chị ơi, sao lại có thịt ạ? Đồ ăn ở trại tạm giam tốt thế này sao?"
Làm gì mà tốt thế được. Cán bộ công nhân viên mỗi tháng chỉ có một cân phiếu thịt, đây là vì nữ công an thấy thương cô nên đã tự bỏ tiền và phiếu ra nhà hàng quốc doanh mua cho cô ăn. Cô ấy nén nỗi xót xa trong lòng, cười đáp: "Tôi rất khâm phục việc cô bảo vệ người già và trẻ nhỏ nên tôi mời cô đấy, đừng khách sáo."
Ở buồng giam bên cạnh, Chu Chấn Minh càm ràm: "Nó được ăn rồi, còn cơm của tôi đâu?"
Nữ công an khó chịu gõ vào cửa sắt: "Đến giờ cơm của anh tự khắc có người đưa tới, im lặng chút đi."
Chu Chấn Minh chỉ tay vào cô ấy: "Số hiệu quân hàm của cô là bao nhiêu? Nhà tôi có người ở trên đấy, cứ đợi mà xem."
Nữ công an cười lạnh, cất luôn phần cơm của gã đi. Đợi một tiếng đồng hồ sau, khi cơm canh đã nguội ngắt mới đưa vào.
Lúc này Lâm Tri đã được uống nước gừng đường đỏ để xua tan cái lạnh ban đêm. Nữ công an còn đưa cả chiếc chăn nhỏ mình dùng khi trực đêm cho cô: "Tối đắp cái này cho sạch."
Lâm Tri cảm nhận được sự lương thiện của những người thực thi pháp luật nơi đây, họ thật tốt bụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

