Bây giờ vừa lúc có thể sử dụng.
“Được, Ái Quốc, anh nhất định phải đi điều tra.”
“Anh sẽ điều tra. Còn về phần Ninh Ninh, em hãy chăm sóc, quan tâm con bé nhiều hơn. Mặc dù mười mấy năm qua con bé không ở bên chúng ta, nhưng dù sao con bé cũng là con gái ruột của chúng ta.”
“Em biết rồi, em sẽ làm.”
Hứa Cẩm Ninh không hề hay biết về cuộc nói chuyện giữa Hứa Ái Quốc và Trương Ái Liên.
Cô ăn xong cơm trưa rồi trở về phòng nghỉ ngơi, vốn dĩ sức khỏe nguyên chủ đã không tốt, khi cô xuyên vào thay thế, cơ thể cũng không thể đột nhiên khỏe mạnh, vẫn cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Đang nghỉ ngơi thì Trương Ái Liên bước vào.
Không biết tại sao, Hứa Cẩm Ninh cảm thấy hình như mắt Trương Ái Liên có hơi đỏ, ánh mắt nhìn cô cũng rất dịu dàng, thật sự giống như một người mẹ đang nhìn đứa con tội nghiệp chịu khổ của mình, đầy vẻ thương xót và áy náy.
Thành thật mà nói, khi vừa tiếp xúc với ánh mắt này, Hứa Cẩm Ninh hai kiếp chưa từng nhận được tình mẫu tử suýt nữa đã đắm chìm trong đó.
Nhưng cô nhanh chóng hoàn hồn.
Ảo giác, chắc chắn đây là ảo giác của mình.
Đây là thiết lập của thế giới do tác giả tạo ra, theo thiết lập, bia đỡ đạn chỉ là những nhân vật không có cảm xúc, không có tình cảm, dù là Trương Ái Liên hay nguyên chủ thì cũng đều chỉ là bia đỡ đạn, và trong thiết lập, dù Hứa Cẩm Ninh có là con gái ruột, dù Hứa Cẩm Ninh có làm gì đi nữa, Trương Ái Liên vẫn chỉ yêu thích Hứa Phương Phương, không thích Hứa Cẩm Ninh.
[Hứa Cẩm Ninh, tỉnh lại đi, mẹ mày chỉ thích Hứa Phương Phương, không thích mày đâu.]
Bên này, khi thấy Hứa Cẩm Ninh ngẩn người rồi lập tức tránh ánh mắt của mình, ngay sau đó lại nghe thấy tiếng lòng này, trái tim Trương Ái Liên như bị ai đó bóp chặt.
Bà rất muốn nói rằng không phải đâu, con là con gái ruột của mẹ, sao mẹ có thể không thích con được. Nhưng lời đến miệng, Trương Ái Liên lại không thể nói ra.
Trương Ái Liên biết những năm tháng cực khổ đã qua và thái độ của họ trước đây chắc chắn đã làm tổn thương Ninh Ninh.
Nói thêm cũng không có ích gì, sau này chỉ có thể dùng hành động để chứng minh.
Trương Ái Liên cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng, miễn cưỡng nở một nụ cười, nói: “Ninh Ninh, con nói con không thích quần áo mà Phương Phương để lại, vậy mẹ sẽ mang chúng đi. Đợi vài hôm nữa, mẹ sẽ làm cho con mấy bộ quần áo mới.”
Quần áo của Hứa Phương Phương cũng đều do chính tay Trương Ái Liên làm từng bộ một. Quần áo bốn mùa, cộng lại có đến vài bộ.
Cũng trong lúc dọn dẹp, Trương Ái Liên mới phát hiện ra rằng ngoài bộ quần áo mà Hứa Phương Phương mặc ngày rời đi, những bộ khác cô ta đều không mang theo.
Rõ ràng Hứa Phương Phương để lại những bộ quần áo này là vì đúng như Ninh Ninh nói.
Một là muốn để lại để chọc tức Ninh Ninh, hai là vì cô ta nghĩ rằng những bộ quần áo này không xứng với thân phận người thành phố của mình sau này.
Chạm vào quần áo trong tay, lần đầu tiên Trương Ái Liên nhận ra rõ ràng rằng, thật ra trong lòng cô con gái nuôi Hứa Phương Phương này không coi trọng gia đình này, cũng không tốt bụng như vẻ bề ngoài.
“À, à, được ạ.” Hứa Cẩm Ninh ngơ ngác gật đầu.
Thật lòng mà nói, Hứa Cẩm Ninh thấy hơi lạ trước sự thay đổi của Trương Ái Liên. Theo cốt truyện, chẳng phải lẽ ra bà phải ép cô mặc quần áo của Hứa Phương Phương sao? Nếu cô không mặc thì sẽ bị mỉa mai, sao lại dổi thành mang quần áo Hứa Phương Phương đi và còn muốn may quần áo mới cho cô?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



