“Mặc quần áo của Phương Phương lại còn ấm ức nữa sao, đừng để ý đến nó, nó muốn mặc thế nào thì mặc. Được rồi, đừng khóc nữa.”
Hứa Ái Quốc ôm lấy vợ, vỗ nhẹ lưng vợ.
Nhưng Trương Ái Liên lại lắc đầu, mắt đầy nước, nghẹn ngào nói: “Không phải đâu, là chúng ta khiến Ninh Ninh phải chịu khổ, là chúng ta có lỗi với Ninh Ninh…”
Sau đó, Trương Ái Liên kể lại những gì bà nghe được từ tiếng lòng của Hứa Cẩm Ninh, biến nó thành suy đoán của mình rồi nói cho chồng nghe.
“… Anh nghĩ xem, nếu Ninh Ninh đã sống hơn mười năm ở nông thôn thì con bé đã sống những ngày tháng như thế nào chứ.”
“Anh nhìn dáng vẻ của con bé xem, gầy gò chỉ còn da bọc xương, rõ ràng là ăn không đủ no mặc không đủ ấm.”
“Còn Phương Phương thì sao, chúng ta cho con bé đi học, việc nhà, việc đồng áng đều không cần con bé làm, lần nào cũng mặc quần áo mới. Em dám nói, chúng ta nuôi Phương Phương rất tốt, nhưng Ninh Ninh thì sao? Trong khi chúng ta dồn hết tâm sức nuôi dưỡng con gái của người khác thì con gái ruột của chúng ta lại phải chịu khổ ở nơi khác, mà chúng ta lại không biết. Ái Quốc, đó là Ninh Ninh đấy, Ninh Ninh mới là con gái ruột của chúng ta, chúng ta nợ con bé quá nhiều rồi.”
“Em thậm chí còn nghi ngờ liệu việc bế nhầm mười mấy năm trước thật sự chỉ là một sự cố thôi sao?”
“…”
Những lời của vợ khiến Hứa Ái Quốc bỗng nhiên bừng tỉnh.
Giống như trước đây ông sống trong một màn sương mù, nhưng bây giờ, những lời của vợ đã vén màn sương trước mắt ông, giúp ông lập tức hiểu rõ mọi chuyện, khiến ông cảm thấy bộ não vốn bị rỉ sét giờ đã bắt đầu hoạt động bình thường trở lại.
Càng nghĩ, ông càng thấy vợ nói có lý.
“Ái Liên, em nói có lý…” Hứa Ái Quốc ngẩn người, nhưng sự thật rõ ràng trước mắt, tại sao trước đây ông lại không nhận ra?
Chỉ cần nhìn dáng vẻ của Ninh Ninh đã thấy, da con bé vàng vọt gầy gò, trông chẳng khác nào những đứa trẻ mồ côi không cha mẹ.
Làm sao có thể là sống cuộc sống sung túc ở thành phố được.
Hơn nữa, nếu như việc bế nhầm trước đây không phải là một sự cố thì toàn bộ sự việc này chính là một âm mưu.
Cha mẹ ruột của Hứa Phương Phương đã lên kế hoạch cho con gái ruột của họ một cuộc sống tốt đẹp ở nửa đời trước, nhưng cố tình mang con gái của Hứa Ái Quốc đi chịu khổ.
Nhưng tại sao họ lại có thể làm vậy? Lý do ông thương yêu Hứa Phương Phương nhiều như vậy là vì nghĩ rằng Hứa Phương Phương là con gái ruột của ông và Ái Liên.
Nhưng mười mấy năm qua, họ đã thương yêu nhầm người, trong khi con gái ruột của họ là Ninh Ninh lại phải chịu khổ ở nơi khác.
“Ái Liên, chuyện này anh sẽ điều tra. Anh sẽ tìm ra sự thật, nếu sự thật đúng như em đoán thì anh sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu.”
Hứa Ái Quốc cũng có một chút quan hệ.
Bây giờ ở nhà họ Hứa, Hứa Ái Quốc là công nhân của nhà máy dệt, cũng là một trong số ít công nhân của đội sản xuất Thanh Hà.
Trong thời đại này, có thể trở thành một công nhân có lương hàng tháng là một điều vinh dự và đáng tự hào.
Nhưng người ở nông thôn muốn vào thành phố làm công nhân lại vô cùng khó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



