Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khách sạn thiên đường ngày tận thế Chương 4: Zombie xé xác

Cài Đặt

Chương 4: Zombie xé xác

Chương 4: Zombie xé xác

10

Chu Cường rất dễ bị tôi chọc tức, hắn chửi mấy câu tục tĩu rồi ra hiệu cho đàn em.

Bọn chúng cười dâm dê, bao vây lấy tôi rồi lao tới.

Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị sử dụng dị năng thì sắc mặt đột nhiên biến đổi: "Đại ca, chuyện này là sao?!"

Chu Cường nhíu mày, giọng rất lớn: "Sao vậy?"

"Chúng ta không thể sử dụng dị năng!"

"Lũ vô dụng, một con đàn bà cũng không đối phó nổi!"

Chu Cường mắng một câu, đẩy họ ra tự mình tiến lên, tay giơ lên cũng khựng lại.

"Đệt, tình huống gì đây?"

Dị năng của hắn thật sự không thể sử dụng!

Tôi cười nhìn họ: "Tôi đã nói rồi, ở khách sạn thì được, gây chuyện thì không được."

Chu Cường trợn mắt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm tôi: "Chúc Tuyết Dung, có phải con đàn bà khốn nạn mày âm mưu gì không?!"

"Là tôi đấy."

Tôi cười thừa nhận.

"Đệt, cho dù không có dị năng ông đây cũng giết được mày."

Chu Cường nói xong tát tôi một cái, nếu đánh trúng mặt e là sẽ bị chấn động não.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cửa lớn bên ngoài từ từ mở ra.

Trong ánh mắt kinh hoàng của họ, một luồng sức mạnh lớn ập đến đánh văng bốn người ra ngoài sảnh.

"Gào---"

Tiếng gào thét của lũ zombie vang lên, họ quay đầu lại, thấy đám zombie lắc lư lao về phía họ.

Chu Cường không rảnh mắng tôi, đang định dùng dị năng đánh zombie, phát hiện vẫn không thể sử dụng!

Tiếng kêu thảm thiết vang trời, rất nhanh bọn họ đã bị đám zombie như thủy triều nhấn chìm.

"Cạch cạch!"

Tôi có thể nghe thấy âm thanh nhai của lũ zombie.

11

Tôi cười ngồi trong sảnh ngắm toàn bộ quá trình Chu Cường bốn người bị zombie xé xác, nỗi bực tức trong lòng cũng tiêu tan phần nào.

Quay đầu lại, phát hiện ánh mắt Tô Thiến Thiến sáng rực nhìn tôi.

Tôi hơi kỳ lạ: "...Sao vậy?"

Ai ngờ cô ấy lại chạy lên nắm lấy tay tôi, kích động đến nỗi nói lắp bắp:

"Bà chủ, cô thật sự quá giỏi, mấy tên đàn ông này có thù với tôi, chính họ lừa tôi ra khỏi căn cứ nên tôi mới gặp nguy hiểm, vừa rồi nghe thấy giọng họ còn sợ cô gặp nguy hiểm, bây giờ xem ra cô có thể mở một thiên đường lớn như vậy, sao có thể sợ họ chứ!"

Tôi cười khổ: "Yên tâm đi, trong Thiên Đường Trở Về không ai có thể làm hại cô."

Tô Thiến Thiến đầy vẻ sùng bái quay về phòng.

Tôi ngáp một cái, treo tấm biển "Tạm ngừng kinh doanh" lên rồi về phòng đi ngủ.

Tôi ngủ một giấc đã đời.

Trong tận thế phải luôn giữ cảnh giác cao độ, cho dù không có zombie cũng phải đề phòng con người.

Tôi đã gần như quên mất bao lâu rồi mình không ngủ ngon như vậy.

Sáng sớm, tôi lấy một cái bánh mì sô-cô-la và một hộp sữa, đụng phải Tô Thiến Thiến đang uống nước.

Mặt cô ấy hơi đỏ, giải thích với tôi: "Vừa rồi tôi đổi hết tinh hạch trên người thành điểm nhưng chỉ có chưa đến một nghìn điểm, tôi định tiết kiệm một chút, lát nữa ra ngoài xem có thể đánh được mấy con zombie không."

"Được."

Chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên có mấy người người đầy máu vừa la hét vừa chạy vào sảnh:

"Mau đóng cửa lại!"

Họ luống cuống đóng cửa, lại phát hiện dù thế nào cũng không đóng được, sắc mặt trắng bệch đến cùng cực!

Nhưng họ kinh ngạc phát hiện, những zombie vốn đuổi sát phía sau, khi đuổi đến gần khách sạn giống như nhận ra điều gì đáng sợ, lũ lượt tản đi.

12

Tôi cắn bánh mì đếm: "Một hai ba bốn... tròn tám người!"

Đây đều là điểm sờ sờ ra đó.

Mắt tôi lập tức sáng lên: "Chào mừng đến Thiên Đường Trở Về, các vị muốn thuê phòng chứ?"

Tám người hoảng hồn chưa hoãn lại được, nhìn về phía có âm thanh, lộ vẻ kinh ngạc:

"Cô có bánh mì để ăn có sữa để uống?"

Sau khi họ xem xong lại là một tràng xì xào:

"Chống được thiên tai nhân họa và zombie, có thật không?"

"Không thể nào, cho dù là người có dị năng cao cấp cũng không tự tin tuyệt đối như vậy."

"Nhưng cảnh tượng vừa nãy không phải các anh đều thấy rồi sao?"

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, một cặp vợ chồng trung niên bước ra: "Kệ nó, khách sạn này sạch sẽ sang trọng thế, chết ở đây cũng chẳng uổng, dù sao chúng tôi cũng đã chán ngấy cuộc sống chạy trốn rồi."

Thế là họ mỗi người móc ra một viên tinh hạch bỏ vào máy, lập tức có hai tấm thẻ sinh ra.

"Chúng tôi đều muốn ở."

Tôi gật đầu, nhiệm vụ tiến triển một chút, nụ cười của tôi rạng rỡ hơn: "Bây giờ tạm thời chỉ có phòng đơn, đi theo tôi."

Tôi dẫn họ đến phòng, chẳng mấy chốc, bên trong truyền ra tiếng reo hò: "Có nguồn nước sạch, còn có cả nước nóng!"

Đối mặt với mấy người còn đang do dự, tôi mỉm cười nói: "Đúng vậy, với khách đã làm thủ tục nhận phòng, chúng tôi miễn phí điện nước."

Vừa dứt lời, có ba người khát đến cùng cực không nói hai lời làm thủ tục nhận phòng.

Ba người còn lại vẫn đang chần chừ, một người đàn ông trong đó hỏi tôi: "Cô sở hữu nhiều nguồn nước như vậy, không sợ nơi này bị người có dị năng khác cướp sao?"

Tôi liếc hắn một cái đầy ám chỉ: "Cứ thử xem."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc