Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khách sạn thiên đường ngày tận thế Chương 3: Bán đồ ăn nóng

Cài Đặt

Chương 3: Bán đồ ăn nóng

Chương 3: Bán đồ ăn nóng

7

Tôi nhìn Tô Thiến Thiến, trên mặt nở nụ cười hiền hòa.

Đây chẳng phải là trong lúc buồn ngủ lại có người đưa gối sao.

"Tất nhiên là có, cô đi với tôi."

Tôi dẫn cô ấy đi qua máy tự phục vụ trước: "Cái này bán mì tôm, đủ các loại vị, 5 điểm một gói; Cái này bán bánh mì, cũng đủ vị, 3 điểm một cái; Đây là máy đồ uống, đều 5 điểm, tất nhiên nước khoáng thì miễn phí."

Tôi hồi hộp xoa tay: "Thế nào, muốn ăn một suất không?"

Trên thẻ của cô ấy còn 50 điểm, thấy tôi giới thiệu xong, bằng tâm thái dò xét quẹt một phần thịt kho tàu và cơm.

Mùi hương tỏa ra, cô ấy nhìn chằm chằm màu sắc tươi ngon của thịt kho tàu trên băng chuyền, nuốt nước miếng ừng ực.

"Oa oa oa, ngon quá!"

Cô ấy vừa ăn vừa rơi nước mắt xúc động, mắt sáng lấp lánh nhìn tôi:

"Bà chủ, chị quá giỏi! Chị là tiên nữ phải không!"

Tôi hơi buồn cười.

Thực ra, trước ngày hôm nay, tôi cũng đang vật lộn với cái chết trong tận thế, vì mấy ổ bánh mì mà suýt mất mạng.

"Chủ nhân, sảnh lại có người đến rồi."

Tôi gật đầu, bảo Tô Thiến Thiến: "Cô cứ ăn trước, ăn xong thì nghỉ ngơi sớm."

Nói xong quay lại sảnh.

Tôi tưởng lại có khách, nhưng khi nhìn thấy bốn người đàn ông xuất hiện trong sảnh, nụ cười trên mặt tôi đột nhiên biến mất!

8

Cửa thiên đường mở rộng, bất kỳ ai cũng có thể tự do vào.

Bốn tên đàn ông to khỏe mắt lộ vẻ nghi ngờ quan sát trang trí của sảnh, trên mặt lộ ra kinh ngạc:

"Đại ca, nơi này có điện, không biết phải dùng bao nhiêu tinh hạch mới duy trì được!"

"Trong máy nước còn có nước, còn sạch nữa, chỉ không biết sao tôi vặn không ra!"

"Nếu tôi không nhìn nhầm, zombie đuổi theo chúng ta vừa rồi đến gần khách sạn này đột nhiên quay đầu bỏ đi, giống như nơi này có thứ gì đó đáng sợ vậy, nếu tôi đoán không sai, chủ nhân của khách sạn này chắc chắn là một người có dị năng cao cấp."

"Đúng vậy, có thể sở hữu nguồn nước sạch và nhiều tinh hạch phát điện như vậy trong tận thế, đối phương nhất định rất tài giỏi."

Ba tên đàn em thì thầm, còn tên được gọi là "đại ca" lại luôn im lặng không nói gì.

Đợi họ nói xong, đại ca cuối cùng cũng lên tiếng.

Ánh mắt hắn rực lửa, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo: "Mặc kệ kẻ đó có dị năng gì cao cấp, chỗ này tốt thế, chúng ta cướp trước rồi tính."

"Báo động, phát hiện chỉ số ác ý trong khách sạn tăng vọt."

Tôi vừa từ tầng âm một bước lên đã nghe thấy tiếng cảnh báo của hệ thống trong đầu.

Đồng thời tôi cũng nhìn rõ người đến.

Tên thân hình cao to đi đầu, chẳng phải là tên đàn ông dùng ba ổ bánh mì mua tôi từ tay em gái và bạn trai của mình sao?!

Chu Cường là một trong ba nhân vật cấp cao của căn cứ Tân Nguyệt lớn nhất thành phố này, có dị năng thổ hệ cấp 8 và lôi điện cấp 5, tôi vốn không phải đối thủ của hắn.

Cùng lúc đó Chu Cường cũng nhìn thấy tôi.

Trên khuôn mặt xấu xí của hắn nở một nụ cười ghê tởm: "Chúc Tuyết Dung, hóa ra cô chưa chết."

9

Trong mắt tôi hiện lên ý giết chóc sáng quắc.

Lúc đầu Chu Cường để ý tôi, muốn tôi làm đàn bà của hắn, nhưng tôi và bạn trai Kiều Dương có tình cảm rất tốt, tất nhiên từ chối.

Vậy mà hắn dùng ba ổ bánh mì là mua được tôi.

Lại còn là loại bánh mì khó nuốt nhất trước tận thế.

Gặp lại tôi hận không thể giết chết hắn.

Nhưng nhiệm vụ quan trọng, tôi nén giận trong lòng: "Chu Cường, ở khách sạn không?"

Khóe miệng hắn lộ nụ cười khiêu khích: "Khách sạn này người có thể ở được à?"

Tôi chỉ tấm biển bên cạnh: "Tất nhiên, quy định đều ở đó, muốn ở thì lấy tinh hạch đổi điểm."

Bốn người họ lúc này mới chú ý đến tấm biển.

Nhưng sau khi xem xong, Chu Cường lạnh lùng cười: "Nói vậy, thiên đường này là do cô mở?"

"Phải."

Họ kinh ngạc nhìn tôi: "Đại ca, con đàn bà này nói dối à?"

"Đúng vậy, ở tận thế sở hữu nhiều tài nguyên thế này, nhìn là biết là người có dị năng cao cấp, nhưng con đàn bà này trông còn yếu hơn chúng ta nhiều."

Chu Cường cũng trầm ngâm xoa cằm: "Chúc Tuyết Dung, tao không muốn nói nhiều với mày, mày xuất hiện ở đây, chắc chắn là đầu quân cho ông chủ khách sạn này rồi, khó trách lúc trước không thèm để ý tao."

Tôi thoải mái cười: "Tôi đúng là không thèm để ý anh, không phải, tôi căn bản không để anh vào mắt!"

Tôi vốn đã xinh đẹp, cho dù mấy ngày trước không rửa mặt cũng khiến Chu Cường thích, huống hồ bây giờ chải chuốt lại, mặc chiếc váy mới tinh, càng khiến đám đàn ông họ trợn tròn mắt.

"Mẹ kiếp, con đàn bà khốn nạn, tao không quan tâm sau lưng mày là thằng đàn ông nào, hôm nay Chu Cường tao phải xử mày tại đây rồi giết thằng đàn ông đó, mày và cái khách sạn này đều là của tao!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc