“Biến đi.” Thẩm Khiêm Ngộ ngậm điếu thuốc, tiện tay ném hai điếu xì gà còn lại cho anh ta.
Mạnh Nghiễn cũng chẳng giận, cúi xuống nhặt, còn tiếc rẻ: “Không biết sau này khổ cho tiểu thư nhà nào, phải sống cùng một kẻ bạc tình như anh.”
“Chỉ là ai chơi thì người nấy chịu thôi.” Thẩm Khiêm Ngộ chống cằm, thản nhiên: “Bao giờ nghe thấy trong cái giới này còn có cái gọi là tình yêu chân thật, còn muốn vợ chồng hòa thuận sao?”
Anh vừa nói vừa khẽ cười, nụ cười lạnh nhạt mơ hồ, làn khói thuốc nghiêng nghiêng che mờ nửa gương mặt.
Mãi đến khi cánh cửa nặng nề ngoài kia bị đẩy ra, lần lượt có thêm vài người bước vào.
Người đứng cuối cùng trong đám đông hôm nay, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày giản dị. Mái tóc đen thẳng mượt nay uốn thành những lọn cong mềm lấy lòng, trên môi tô son đỏ rực rỡ, tay siết chặt chiếc túi xách, lặng lẽ đứng giữa mọi người.
Nói cô không đẹp thì chắc chẳng ai đồng ý, gương mặt ấy giống như trăng trong nước, nhìn thấy mà khó chạm tới.
Nhưng nói đẹp thì dường như lại có chút gượng ép, ít nhất hôm nay, bộ Chanel trên người cô ta dường như bị phung phí.
Anh chỉ liếc nhìn từ xa, nói là bất ngờ cũng không hẳn.
Cuối cùng cô vẫn bước vào.
...
Diệp Mãn nhận được tin nhắn của Trương Kha liền vội vã quay về.
Trong tin nhắn viết, tổng giám đốc của Giản Tâm muốn gặp cô.
Diệp Mãn vốn chỉ mới từ một diễn viên tự do chạy vai quần chúng trở thành “tân binh ký hợp đồng” với công ty, sao có thể khiến tổng giám đốc lớn của Giản Tâm muốn gặp?
Cô hấp tấp chạy về công ty, đẩy cửa ra, bên trong đã có ba người ngồi đó.
Người đang phụ trách dự án thành phố điện ảnh trải nghiệm nhập vai - đạo diễn Trần - cũng có mặt.
Nghe nói đạo diễn Trần vốn bụng dạ hẹp hòi, Diệp Mãn đã chuẩn bị sẵn tinh thần mình sẽ bị làm khó. Nhưng bất ngờ là dường như từ sau hôm Thẩm Khiêm Ngộ nhận ra cô, đạo diễn Trần lại tỏ ra đặc biệt nhiệt tình với cô.
Lần này gặp mặt, ông ta còn đứng dậy: “Tiểu Mãn đến rồi à?”
Trương Kha giới thiệu: “Đây là đạo diễn Trần, cộng sự lâu năm của Giản Tâm, em đã gặp rồi.”
“Chào đạo diễn Trần.” Diệp Mãn cung kính cúi chào.
Trương Kha lại nói: “Đây là Tổng giám đốc Tiền, Boss của chúng ta.”
Người phụ nữ ngồi ở vị trí trung tâm, khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc một bộ vest trắng trang trọng, cổ áo phối khăn lụa chấm bi đen trắng. Nghe giới thiệu, cô ta mỉm cười với Diệp Mãn: “Tiểu Mãn, xin chào. Lúc em mới gia nhập công ty tôi bận quá nên không gặp được, dạo này quen việc chưa?”
“Dạ, quen rồi ạ.” Diệp Mãn đứng đó đáp lời: “Cảm ơn tổng giám đốc đã quan tâm.”
“Chuyện sinh hoạt có khó khăn gì thì tìm Trương Kha, công việc thì tìm Doãn Nhĩ, Doãn Nhĩ...”
Tiền tổng nghiêng đầu nhìn người phụ nữ vẫn còn đỏ mắt: “Sau này em cũng giúp đỡ Tiểu Mãn nhiều hơn, chúng ta đều là người một nhà.”
Diệp Mãn thấy tổng giám đốc Tiền thoáng liếc Đường Doãn Nhĩ, rồi lại thản nhiên thu ánh mắt về, đặt lên người cô: “Tiểu Mãn, em và anh Thẩm quen nhau à?”
Diệp Mãn lúc này mới phản ứng, bọn họ đang nói tới ai: “À, cũng không tính là quen thân, chỉ gặp qua vài lần.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)