Trần Vi Vi: “Nhưng anh quen biết rất nhiều người, ngay cả đạo diễn Trương vốn khinh người kia gặp anh cũng phải cúi đầu. Ai nấy đều kiêng dè anh, xin anh, xin anh cho tôi một cơ hội thôi, coi như là tiện tay bố thí cho một con chó hoang...”
“Đủ rồi.” Thẩm Khiêm Ngộ ngăn lại.
Anh cau mày, chỉ bấm số gọi nội tuyến:
“Lâm Doanh, tiễn khách.”
“Vâng, tôi sẽ bảo người mang đi giặt khô...”
“Không cần.” Anh cắt ngang, “Vứt đi.”
Lâm Doanh đi theo Thẩm Khiêm Ngộ đã lâu, ít nhiều cũng hiểu tính tình của anh. Khi anh đưa áo khoác cho cô gái kia cậu cũng có mặt, nên lúc nghe nói có người đến trả áo, cậu mới không giống thường lệ mà chặn lại từ đầu. Ai ngờ cuối cùng lại không phải người đó.
Khó trách ông chủ tức giận.
Lâm Doanh cầm áo khoác ra ngoài, khẽ khép cửa lại.
Chiếc điện thoại trên bàn trà liên tục sáng lên, tin nhắn thông báo dồn dập. Thẩm Khiêm Ngộ mở ra, thấy Tô Ngôn Tư lại kéo anh vào một nhóm “Xương Kinh đêm đêm ca múa”.
Anh định thoát ra thì Tô Ngôn Tư đã gọi điện tới.
Anh vốn đang không vui, vừa bắt máy liền nghe Tô Ngôn Tư oang oang: “Anh Hai, tối nay ra uống rượu đi.”
Thẩm Khiêm Ngộ: “Cái hội quán rách nát của cậu không đóng cửa thì thôi, kéo tôi đến, ngày nào cũng chặt chém tôi.”
Tô Ngôn Tư: “Hôm nay tôi bao!”
Thẩm Khiêm Ngộ: “Chẳng lẽ sản nghiệp nhà họ Tô đã giao vào tay cậu rồi?”
Một câu nói trúng chỗ đau, Tô Ngôn Tư khựng lại, ấp úng: “Sớm muộn gì cũng thế.”
Một lát sau anh ta lại nói: “Là tiền tổng của Giản Tâm Entertainment. Anh biết bên Việt Dương của anh có một quản lý tên Kha Mậu chứ, cô ta để nâng đỡ nghệ sĩ nhà mình mà kết bè với tổng giám đốc, làm lộ đời tư của một nghệ sĩ bên Giản Tâm, người ta khóc lóc tìm đến chỗ tôi kêu oan.”
Thẩm Khiêm Ngộ tựa lưng vào ghế, thản nhiên: “Hóa ra cậu làm quan Bao Thanh Thiên cơ đấy.”
Tô Ngôn Tư: “Anh Hai, đều là mấy cô gái thôi, anh biết tôi chẳng chịu nổi cảnh này. Người ta cầu đến cửa rồi, coi như nể tình chúng ta cùng lớn lên với nhau, anh ra mặt giúp một lần đi. Nếu không thì tôi sẽ đến nói với ông nội, rằng mấy con cá trong phòng ông vốn không phải bị Cố Tam ca làm chết, mà là do anh cho ăn nhiều quá đấy.”
“Đủ rồi.” Thẩm Khiêm Ngộ bị anh ta làm phiền: “Mấy chuyện cỏn con mà cũng lôi ra.”
Anh tuy thấy phiền nhưng với người bạn nối khố này thì trước nay vẫn hễ có việc là giúp.
Tối đó, buổi tụ tập cũng không đến mức phải đãi tiệc lớn. Thẩm Khiêm Ngộ ăn tối ở khách sạn xong, vốn đang rảnh rỗi nên đến sớm.
Tô Ngôn Tư vẫn như mọi khi, mở phòng lớn nhất, gọi nhiều người nhất.
Thẩm Khiêm Ngộ ngồi một góc hút thuốc, khí thế khiến xung quanh tự động cách anh ba mét.
Mạnh Nghiễn ngồi cạnh, từ hộp thuốc của anh lựa chọn một lúc rồi bỏ, cuối cùng cầm lấy hộp xì gà bên cạnh, châm lửa rít một hơi.
Thẩm Khiêm Ngộ: “Bộ dạng kênh kiệu, cậu chỉ thích chơi trội thôi.”
Mạnh Nghiễn cười, châm chọc lại: “Nhạt nhẽo.”
Thẩm Khiêm Ngộ: “Tôi không phải cậu, khẩu vị nặng.”
Mạnh Nghiễn: “Ai chẳng biết anh khắt khe, không thì sao sắp ba mươi rồi mà bên cạnh chẳng có lấy một người phụ nữ. Này, lão Thẩm, anh có bí mật khó nói chăng?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)