Diệp Mãn: “Vậy thì anh đứng thêm một lúc nữa đi, trời lạnh quá, tôi muốn tranh thủ nghỉ ngơi thêm chút.”
Ánh mắt của Thẩm Khiêm Ngộ dừng lại trên người cô. Thấy cô mặc một thân phục trang mỏng manh, chỉ chú trọng đến hình thức mà chẳng có lấy chút gì để chống rét. Nghe nói buổi chạy thử đã bắt đầu từ sáng sớm, mà con nhóc ngốc nghếch này hẳn đã đứng suốt cả ngày trong cái thời tiết lúc thì nổi gió, lúc lại đổ tuyết thế này.
Đêm hôm đó nhìn thấy cô lộ mắt cá chân trần, anh còn tưởng thể chất cô đặc biệt, không ngờ cô cũng biết sợ lạnh.
Cô vừa xoa tay, vừa hà hơi, làn khói trắng bay mờ cả gương mặt, che đi lớp máu giả và vết thương hóa trang.
Anh liền cởi áo khoác dài trên người, phủ lên vai cô.
Diệp Mãn còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm, chỉ thấy chiếc áo khoác dày ấm áp kia đã đáp xuống vai mình. Cô ngẩng lên, kinh ngạc nhìn anh.
Người đàn ông lúc này chỉ còn lại bộ âu phục thu đông, dáng vẻ thẳng tắp, càng toát ra khí chất xa lạ như kẻ xâm nhập đến từ một thế giới khác. Dù anh chẳng hề cố tình, nhưng Diệp Mãn biết, từng cử chỉ ấy đều không ngừng phá vỡ phòng tuyến trong lòng cô.
Anh vẫn giữ khoảng cách lịch sự, nên ngay khoảnh khắc buông tay, áo khoác có hơi tuột xuống. Diệp Mãn vội vàng níu lấy một góc áo: “Anh...”
Anh hơi cúi đầu, giải thích: “Tôi còn có việc, không thể ở lại lâu. Em mặc áo của tôi, bọn họ sẽ không ai dám nói gì.”
“Tôi...” Diệp Mãn còn muốn nói gì đó.
“Cố gắng là tốt, nhưng biết nghỉ ngơi cũng quan trọng.” Anh không để cô nói tiếp, cất giọng trầm ổn, “Trễ rồi, chắc họ cũng sắp cho nghỉ.”
Ý là nhắc cô nên tranh thủ nghỉ ngơi.
Nói rồi, anh đẩy cửa kính sau lưng.
Diệp Mãn lúc này mới nhận ra bên trong còn có một người nữa, trông như trợ lý, khẽ gật đầu với cô rồi lập tức theo sau anh rời đi.
Đợi bọn họ đi rồi, Diệp Mãn mới bừng tỉnh, phát hiện anh quên mang theo áo khoác. Đúng lúc loa phát thanh vang lên, thông báo vì gió tuyết lớn mà cho diễn viên nghỉ ngơi, cô liền cởi áo khoác của anh ra, khoác trên tay mình.
Khi bước ra ngoài, cô bị một nữ diễn viên từng chào hỏi hôm trước bắt gặp.
Đó là Trần Vi Vi, người mà Giang Di đã gửi gắm chăm sóc cô.
Trần Vi Vi hình như đã thấy đoạn vừa rồi, liền hỏi: “Tiểu Mãn, vừa nãy người đó, cô quen à?”
Sau đó hai người không nói gì thêm.
Diệp Mãn đem áo cất kỹ.
Về nhà, cô nghĩ áo này chất liệu quá tốt, sợ giặt hỏng, nên tranh thủ lúc rảnh đem đến tiệm giặt là cao cấp trong khu chung cư sang trọng để làm sạch.
Mấy nhân viên buổi trưa vốn còn uể oải, vừa thấy kiểu dáng và thương hiệu liền tỉnh táo hẳn, nhiệt tình phục vụ không sót chút nào.
Mấy ngày sau, Diệp Mãn đều mang áo theo tới thành phố điện ảnh, định nếu có dịp gặp lại anh thì sẽ trả. Nhưng mãi cho đến khi lễ khai trương kết thúc, cô cũng không gặp lại anh.
Cũng đúng thôi, người có khí chất như anh, dĩ nhiên chẳng nên vướng bận bởi mấy chuyện vặt vãnh thế này.
Sau đó, Diệp Mãn chọn một ngày nghỉ để đến lấy lại đồ đã bỏ quên ở khách sạn hôm trước.
Cô đến đại sảnh, nói rõ mục đích, lễ tân bảo cô chờ, rồi cuối cùng chính Vicky ra tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)