Cô nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy anh thuận tay gạt đi một bông tuyết chẳng biết rơi xuống từ lúc nào trên vai cô, rồi để nó bay theo gió.
Anh khẽ cất giọng: “Để lại cho tôi phong bao đó là có ý gì?”
Diệp Mãn sực tỉnh: “Ồ, đó là tiền thuê phòng.”
“Còn mấy ‘vũ khí’ kia cũng vậy à?”
“Hả?”
Diệp Mãn lập tức nhớ ra lúc dọn đồ có thiếu mất hai món.
Diệp Mãn: “Rơi ở chỗ anh à?”
Anh Hai: “Ừ. Người của tôi suýt nữa thì báo cảnh sát.”
Diệp Mãn hơi ngượng ngùng: “Đó đều là đạo cụ tôi dùng để tập võ, chưa hề mài bén, cũng không gây thương tích. Theo pháp luật thì tôi hoàn toàn có thể mang chúng lên phương tiện công cộng.”
“Vậy sao?” Anh Hai nói, “Rảnh thì xuống quầy lễ tân ở khách sạn căn hộ kia mà lấy về.”
Diệp Mãn: “Vâng.”
Ánh mắt anh lại rơi xuống chỗ ống tay áo rách rưới của bộ trang phục cô đang mặc, thản nhiên hỏi: “Em đã tìm được chỗ ở chưa?”
Diệp Mãn: “Ừm, tôi ở ghép với bạn cùng phòng, ngay khu Ngô Đồng Uyển.”
Anh gật đầu.
Thấy anh không nói thêm, Diệp Mãn cảm thấy mình không nên trốn việc quá lâu. Cô liền cầm lấy thanh kiếm ban nãy đặt dưới đất, nói: “Anh Thẩm, cảm ơn anh đã tới báo cho tôi. Vậy tôi đi làm đây...”
Cô còn chưa dứt lời thì anh đang đứng dưới mái hiên lại lên tiếng: “Đợi đã.”
Cô đành dừng bước, bị anh gọi trở lại.
Anh không vội mở miệng, chỉ khẽ nâng mắt nhìn cô.
Trong màn tuyết mờ mịt lúc chiều muộn, ánh mắt anh lại hiện lên vẻ sâu lắng khác thường.
Khác hẳn lần gặp trong đêm tuyết trước, khi ánh đèn rực rỡ phản chiếu men rượu, lần này trong mắt anh lại chỉ có sự lạnh nhạt và kiềm chế.
Thế nhưng, lời anh thốt ra lại chẳng hề mang theo ý xa cách.
“Tôi đặc biệt gọi em đến đây là để nghỉ ngơi một lát, mà em lại muốn quay về à.”
“Đầu gỗ.”
Câu cuối cùng của anh khẽ nâng giọng, nhưng lại không mang chút ý trách móc nào.
Diệp Mãn liền rụt chân lại.
Cô muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào.
Về chuyện xã giao, cô vốn chậm chạp.
Hóa ra anh gọi cô lại, chỉ vì thấy cô quá vất vả, nên mới muốn cho cô một cơ hội nghỉ ngơi đúng không?
Đạo diễn kia vì để lấy lòng anh mà cũng chẳng dám nói gì thêm.
Nghĩ đến đây, Diệp Mãn càng chắc chắn rằng một lần nữa anh lại tiện tay giúp mình.
Ánh mắt Diệp Mãn rơi trên chiếc áo khoác sang trọng bên người anh, rồi dần dần ngước lên, như một kẻ dũng cảm đang bước đi trong gió tuyết, cuối cùng dừng lại trên gương mặt gầy gò nhưng sắc nét của anh.
Cô như muốn chứng tỏ sự thành ý, chậm rãi nói:
“Anh Thẩm, đợi tôi kiếm được tiền, tôi sẽ mời anh một bữa.”
Người bên cạnh bật cười.
Diệp Mãn lúc này mới phản ứng lại, nhận ra anh đang giễu cợt mình.
Từ cái đêm đó đến giờ, anh vẫn cao ngạo như thế.
Thế nhưng anh lại chẳng khiến cô chán ghét.
Ngược lại, Diệp Mãn cảm thấy sự trêu chọc nho nhỏ ấy như thổi bùng ngọn lửa vốn luôn lay lắt yếu ớt trong cô, khiến nó trở nên rộn ràng hơn một chút.
Đến lúc này cô mới nhận ra gió tuyết đã lớn thế nào.
Cô rụt người lại, đưa tay ra mới phát hiện vì phải lặp đi lặp lại động tác quá nhiều mà mu bàn tay và lòng bàn tay đã tím đỏ cả lên.
Cô xoa tay, hà hơi, rồi quay sang người đàn ông bên cạnh: “Anh có vội đi không?”
Anh chỉ liếc nhìn cô một cái, ánh mắt nhàn nhạt như thể đang nói: em cứ nói đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)