Sau này, vì cứ bật mic lên là lại có người hỏi cô có phải là người của phần mềm kéo rank nào đó không, nên cô tò mò vào xem thử, mới phát hiện ra “kéo” người khác chơi game cũng kiếm được tiền.
“Gấu Ngựa Tay To” là khách hàng thứ ba của cô, ID trước đó của cậu ấy là “Vừa Gà Vừa Ham”, đúng như cái tên, chơi rất tệ.
KD (Kill/Death ratio - tỷ lệ hạ gục/chết) của cô là 7.9. Nếu không phải khách hàng yêu cầu, hầu như ván nào cô cũng nhảy vào khu trung tâm, mà vẫn giữ được KD cao như vậy thì quả thực không dễ dàng. Điều này có nghĩa là trong một ván game chỉ có 100 người tham gia, trung bình mỗi trận cô hạ được 7 người, thuộc top đầu của game, thường xuyên được người khác trong game “ôm đùi” gọi là “cao thủ”.
Còn KD của cậu ấy là 1.3.
Mà 1.3 này toàn là do bắn người máy mà có.
Cứ mỗi lần nhìn thấy người máy là lại la hét ầm ĩ.
Cậu ấy nói tên thật của mình là Nghiêm Cẩn Cẩn.
Bố cậu ấy vốn định đặt tên là Nghiêm Cẩn nhưng mẹ cậu ấy lại thấy cái tên này nghiêm túc quá, nên thêm một chữ “Cẩn” nữa vào sau.
Sau khi Nghiêm Cẩn Cẩn trở thành khách quen, cô gần như chỉ chơi cùng với cậu ấy.
Tuy còn đang đi học nhưng có vẻ gia cảnh cậu ấy rất khá giả, lần nào trả tiền cũng rất sòng phẳng.
Còn từng đề nghị cô đừng chơi với người khác, chỉ “kéo” mình cậu ấy thôi, rồi chuyển khoản thêm cho cô 888 tệ.
Nhưng số tiền này cô không nhận.
Thấy cô rõ ràng có thể kiếm thêm tiền cho mình, vậy mà lại quay sang lo lắng cho tình hình tài chính của mình, Nghiêm Cẩn Cẩn cảm thấy có chút cảm động. Nghĩ đến lần trước cậu ấy chủ động chuyển tiền mà cô cũng không nhận, trong lòng cậu ấy lại càng thêm điểm cộng cho cô. Cậu ấy vội vàng nói: “Cô yên tâm đi, tôi có tiền mà!”
Hạ Chu nghe xong câu này, không nhịn được lắc đầu. Trong mắt cậu, câu nói này của Nghiêm Cẩn Cẩn chẳng khác nào đang vẫy gọi những kẻ lừa đảo: “Người ngốc nhiều tiền, mau đến đây.”
Nghiêm Cẩn Cẩn nhấn nút bắt đầu trò chơi.
Vào game, Nghiêm Cẩn Cẩn lại hỏi: “Mà này, sao cô không bật mic thế?”
[Quán Âm Tay To]: “Đang ở ngoài, không tiện.”
Nghiêm Cẩn Cẩn ngạc nhiên: “Sao muộn thế này rồi mà cô còn ở ngoài vậy?”
[Quán Âm Tay To]: “Không ngủ được, ra ngoài đi dạo chút.”
Nghiêm Cẩn Cẩn lập tức lo lắng: “Đi dạo ngoài đường muộn thế này có an toàn không? Cô phải cẩn thận đấy nhé, về sớm đi.”
Tạ Giai Âm ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện hai người đàn ông vừa nãy ngồi phía trước không biết đã đi từ lúc nào. Cô cúi đầu trả lời một chữ: “Ừ.”
Nghiêm Cẩn Cẩn vẫn không yên tâm, dặn dò: “Vậy đánh xong ván này cô về nhà luôn nhé, được không?”
Hạ Chu vẫn đang trong game, vừa hay nghe thấy lời Nghiêm Cẩn Cẩn nói, không nhịn được hỏi: “Cậu thích cô ấy à?”
Nghiêm Cẩn Cẩn hoảng hốt tắt mic game, lườm Hạ Chu một cái: “Cậu đừng có nói linh tinh, cô ấy nghe thấy đấy.”
Lúc này, Tạ Giai Âm ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói đột ngột phát ra từ phía Nghiêm Cẩn Cẩn, chợt cảm thấy có chút quen tai.
Tuy nhiên, giọng con trai trẻ tuổi thường na ná nhau, cô cũng không nghĩ nhiều.
Đến lúc chuẩn bị nhảy dù, Nghiêm Cẩn Cẩn dường như tắt mic để nói chuyện với bạn cùng phòng, cô cũng bắt đầu tập trung chơi game.
Hạ Chu đánh xong một ván, không mở ván mới mà bật chế độ xem Nghiêm Cẩn Cẩn thi đấu, phát hiện ra là trận bốn người hai đội, cậu xem qua góc nhìn của Nghiêm Cẩn Cẩn với KD 1.6, vừa nhìn đã biết là thao tác “gà mờ”, sau đó chuyển góc nhìn sang đồng đội của cậu ấy “Quan Âm Tay To”, thao tác lập tức mượt mà hơn hẳn.
Chỉ nghe thấy Nghiêm Cẩn Cẩn căng thẳng nói: “Nhiều tiếng bước chân quá!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
