Tạ Giai Âm nghĩ đi nghĩ lại, không biết Trần Uyên là vì Lý Ngọc Lan phản bội bố cậu ta nên giận cá chém thớt mà hận lây sang cô, giống như trước đây cậu ta ghét Lý Ngọc Lan cũng ghét luôn cả cô; hay là vì cô bỏ đi không một lời từ biệt mà hận cô.
Dù là vế trước hay vế sau, cô đều cảm thấy không đến mức độ này.
Vế trước là vì Trần Uyên chưa từng chấp nhận Lý Ngọc Lan, vậy thì họ bị đuổi ra ngoài, cậu ta hẳn phải vui mới đúng.
Còn về Trần Uyên, sau này nhờ cô cố gắng, quan hệ giữa hai người tuy có hòa hoãn hơn nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức khi nói chuyện với cô, cậu ta không còn móc mỉa, xỏ xiên nữa. Trần Uyên chịu nhìn cô bằng thái độ tử tế, lúc nào vui vẻ còn chủ động bắt chuyện nhưng cũng chỉ có thế thôi.
Chưa đến mức cô “một đi không trở lại” là cậu ta sẽ hận cô.
Thế nên Tạ Giai Âm không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc Trần Uyên hận cô vì điều gì.
Tâm tư của mấy cậu trai mới lớn đúng là khó đoán, huống hồ lại còn là kiểu người tính tình vốn đã thất thường như Trần Uyên.
Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa.
Tu một hơi hết cốc bia, Tạ Giai Âm đeo tai nghe, mở game “ăn gà” trên điện thoại.
Hạ Chu cũng đang cắm mặt vào game, nghe vậy liền liếc sang: “Cái cô bé “tay to” mà cậu hay nhắc đến đấy à?”
Nghiêm Cẩn Cẩn hừ hừ hai tiếng.
Dù đã kết bạn WeChat trên app tìm bạn chơi kia.
Nhưng cậu ấy cũng chẳng dám nhắn tin thường xuyên, mà có nhắn những chuyện không liên quan đến game, cô cũng chẳng thèm trả lời. Vào xem trang cá nhân thì trống trơn, chẳng có gì, đến cả ID cũng giống hệt trong game, nhìn là biết ngay là tài khoản phụ chuyên dùng để kéo rank
---.
Vừa vào phòng của “Gấu Ngựa”, Tạ Giai Âm đã nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của đối phương.
“Quan Âm, dạo này cô đi đâu thế! Sao lâu thế không online vậy?!”
Giọng nói nghe rất trẻ, Tạ Giai Âm nhớ cậu ấy từng nói là mình vẫn còn đang học đại học.
ID game của Tạ Giai Âm là “Quan Âm Tay To”, thế là cậu ấy liền đổi ID cũ “Vừa Gà Vừa Ham” thành “Gấu Ngựa Tay To”.
Ở ngoài, Tạ Giai Âm không bật mic, cô gõ chữ trả lời.
[Quan Âm Tay To]: “Bận.”
Đối phương lại rụt rè than thở: “Tôi nhắn tin WeChat cho cô, sao cô không trả lời.”
[Quan Âm Tay To]: “Dạo này không dùng nick đó.”
Dù đã đoán được mình kết bạn với nick phụ nhưng nghe chính miệng cô xác nhận, Nghiêm Cẩn Cẩn vẫn thấy hơi buồn.
[Quan Âm Tay To]: “Chơi không?”
Nghiêm Cẩn Cẩn lập tức đáp: “Chơi chơi chơi! Hôm nay mình chơi map Rừng Mưa nhé? Hôm qua tôi với bạn nhảy dù xuống khu huấn luyện, “toang” cả tối, tôi phải phục thù mới được!”
[Quan Âm Tay To]: “Ừ, đi trả thù cho cậu.”
Nghiêm Cẩn Cẩn lại vui vẻ ngay tắp lự, cười hì hì hai tiếng, rồi hỏi: “Vẫn chơi đôi bốn người à?”
[Quan Âm Tay To]: “Ừ, tùy cậu.”
Khóe miệng Nghiêm Cẩn Cẩn cong tít lên tận mang tai.
[Quan Âm Tay To]: “Tối nay không tính phí, kéo cậu “ăn gà” một ván rồi nghỉ.”
Nghiêm Cẩn Cẩn đang vui vẻ, nghe vậy mặt liền xịu xuống: “Lâu lắm không chơi, sao hôm nay lại chơi có tí thế.”
[Quan Âm Tay To]: “Dạo này chắc sẽ online thường xuyên hơn, lúc nào cần “kéo” thì cứ gọi tôi.”
Tâm trạng Nghiêm Cẩn Cẩn lên xuống thất thường, đọc được câu này, cậu ấy lại vui vẻ ngay: “Thật á? Vậy sau này chơi game tôi sẽ gọi cô nhé!”
[Quan Âm Tay To]: “Liệu cơm gắp mắm, phí “kéo” của tôi không rẻ đâu.”
Tuy cô “kéo” người ta “ăn gà” mới thu tiền nhưng phí của cô không hề rẻ, 80 tệ một ván. Hơn nữa, tỉ lệ “ăn gà” của cô rất cao, một ván game lâu nhất cũng không quá 40 phút. Mỗi tối chơi khoảng hai tiếng là đủ tiền sinh hoạt cả tháng.
Ban đầu, cô chỉ chơi cho vui thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
