Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mỹ Lan bật cười tự giễu, năm năm sống trong này hình như đã bào mòn tính cách của cô thật rồi. Không còn một Mỹ Lan nóng nảy, liều lĩnh dám đương đầu với khó khăn, nguy hiểm mà bất chấp tất cả nữa. Giờ chỉ còn một Mỹ Lan làm gì cũng tính trước tính sau, so đo được mất, lại còn đa nghi, thích suy nghĩ nhiều, cho dù sự thật bày ra ngay trước mặt cũng không dám tin tưởng.
Mỹ Lan thở dài, thôi bỏ đi, thay vì nằm đây nghĩ ngợi lung tung, có lẽ nên tính trước đường lui nếu lỡ tối nay xảy ra tình huống xấu.
Còn muốn biết rốt cuộc có chuyện gì có thể khiến con bé kia bất chấp hậu quả để đưa cô đi gấp đến vậy, thì cũng phải đợi mọi chuyện trót lọt mới gặp được người để hỏi trực tiếp thôi.
“Út ơi dậy đi, em mang cơm về cho Út nè.”
Nghe tiếng gọi, Mỹ Lan uể oải ngồi dậy dựa lưng vào tường. Nhìn cô gái trước mặt, vẻ ngoài xinh xắn, dịu dàng lúc nào cũng ngoan ngoãn, hiền lành, nói chuyện thì nhỏ nhẹ, lễ phép, ai ngờ đây lại là hung thủ giết chồng chứ.
“Hú... Hôm nay mới phát hiện ra vẻ đẹp của em hay sao mà nhìn em đắm đuối vậy Út?”
Mỹ Lan giữ chặt bàn tay đang không ngừng vẫy qua vẫy lại trước mặt mình.
“Ừm, không chỉ thấy đẹp còn độc nữa.”
Hoa cười hì hì trèo lên chỗ của mình nằm vật xuống, trong lòng cảm thán ngày nào cũng ngồi đạp máy may, cái lưng nó muốn sụm luôn rồi, về đến phòng chỉ muốn nằm. Chợt nhớ ra điều gì đó, Hoa hơi nhổm người dậy:
“À đúng rồi Út, nay có quản giáo mới, thấy em mang cơm về cho Út bả liền ngăn lại, còn làm căng lắm kìa. Đến hồi sếp Hảo qua nói nhỏ mấy câu, bả im re luôn.”
Nghe vậy, Mỹ Lan hơi khựng người lại một chút rồi thôi, cô ừ một cái qua loa đáp lời Hoa, rồi tập trung ăn bữa trưa của mình.
Căn phòng nhanh chóng rơi vào lặng thinh, chỉ còn tiếng nhai cơm cực nhỏ của Mỹ Lan, một chốc sau có thêm tiếng ngáy nhè nhẹ của người nằm trên giường.
Sau khi ăn xong, Mỹ Lan bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ rồi cũng lên chỗ mình nằm xuống. Liếc sang chỗ Hoa nhìn phần ngực phập phồng lên xuống đều đều theo tiếng hít thở của cô ấy trong chốc lát, Mỹ Lan thu tầm mắt về. Cô lấy ra viên thuốc được giấu kín trong lớp áo lót ra nhìn kĩ lại.
Trầm tư một lúc lâu, Mỹ Lan lại nhét viên thuốc trở về. Cô nhắm mắt lại tự ru mình vào giấc ngủ, gạt bỏ hết mọi nghi ngờ, âu lo trong đầu.
______
Ngồi trong taxi nhìn ra ngoài chợt thấy cảnh tượng phía trước, Vân Chi thoáng chốc ngẩn ngơ. Từng tốp học sinh ùa ra khỏi một ngôi trường trung học, nam mặc áo trắng quần xanh, nữ thướt tha trong bộ áo dài trắng tinh khôi. Những gương mặt vẫn còn vương nét non nớt, hồn nhiên đang không ngừng cười đùa ríu rít ở bên đường, chỉ nhìn thôi cảm xúc vui vẻ dường như cũng lây lan, len lỏi vào tâm hồn người khác.
Trọng không gian chật hẹp của chiếc taxi, bỗng vang lên tiếng thở dài thật khẽ:
“Hồi đó mỗi lần khai giảng anh háo hức dữ lắm, cả đêm trằn trọc khó ngủ, sáng ra dậy thật sớm để lên trường.”
Nghĩ đến điều gì đó, anh tài xế bỗng phì cười:
“Nhưng mà háo hức bữa khai giảng thôi, sau đó chỉ toàn mong đến ngày nghỉ. Ha ha...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


