Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thư Nhã không khỏi giơ ngón tay cái khen ngợi Hoài Vy, chỉ mới nói chuyện cần chuẩn bị số tiền lớn để tích trữ nhu yếu phẩm, vật tư, cô ấy đã lên danh sách luôn rồi.
“Tất nhiên càng nhiều càng tốt, cứ mua hết sức có thể. Bên mẹ tui sẽ chuyển thêm khoảng ba tỷ, xíu về nhà tui ăn cơm để tui bàn bạc thêm với mẹ coi có thể rút thêm bên ba tui được bao nhiêu.”
Nhìn mặt Hoài Vy chỉ toàn dấu chấm hỏi, Thư Nhã dường như hiểu thắc mắc của Hoài Vy, cô mỉm cười:
“Nãy tui điện cho mẹ nói dự án của tụi mình trục trặc, hiện tụi mình đang kêu gọi thêm vốn đầu tư.”
Hoài Vy gật đầu hiểu ra, nhưng nghĩ nghĩ cảm thấy không ổn, cô hơi nhăn trán:
“Nhưng mà Nhã, theo bà nói lúc đó xã hội loạn lắm, cướp bóc, giết người khắp nơi. Vậy tụi mình mua hàng nhiều rồi để ở đâu? Liệu có nguy hiểm không?”
Nghe vậy, Thư Nhã bỗng thừ người. Đúng vậy nhỉ! Nãy giờ cô tính toán hoàn toàn dựa vào việc bản thân có không gian chứa đồ, nên mới bỏ qua không tính đến chỗ chứa hàng, trong khi đến giờ cô vẫn chưa có không gian.
Nghĩ đến đây, Thư Nhã không khỏi thót tim. Cô đã quá chủ quan đi, hoàn toàn không ý thức được bản thân là người trọng sinh, hiện giờ chưa tới mạt thế, ngoài ký ức kiếp trước thì cô chẳng có gì. Nếu cứ giữ suy nghĩ và thói quen của kiếp trước thế này, chỉ mau chóng chuốc hoạ vào thân thôi.
Thư Nhã nhủ thầm phải bình tĩnh lại. Đúng rồi! Không thể cứ dựa dẫm vào vòng ngọc không gian trong khi còn chưa chắc chắn có được nó, giờ phải tính toán lại thật kĩ càng.
Không nhận thấy Thư Nhã thất thần, Hoài Vy vẫn tiếp tục phân tích:
“Thuê kho chắc chắn không được rồi, không an toàn, còn bất tiện nữa, nhưng để ở nhà thì giải thích sao với bác trai, bác gái.”
Cầm ly nước lên nuốt một ngụm, Hoài Vy tiếp tục:
“Tui nghĩ tốt nhất là thuê căn biệt thự lớn, kiếm căn có tầng hầm càng tốt, vừa để ở vừa để giấu vật tư, rồi mình thuê người gia cố cổng và cửa lại. Còn phải nghĩ ra lý do đối phó với phụ huynh nữa.”
Đúng lúc này, điện thoại của Thư Nhã reo vang. Trước khi nghe máy, cô nói với Hoài Vy:
“ Ừ, bà coi liên hệ thử có chỗ nào nhận làm gấp không, tiền bạc không thành vấn đề. Còn nữa, bà lên thêm danh sách thuốc men cần mua, mấy loại thông dụng là được, với quần áo, giày dép nữa. Tạm thời dự trù kinh phí là năm tỷ, tính toán số lượng vật tư cần mua luôn. Tui nghe điện thoại nha, chắc bên vay tín dụng gọi.”
Hoài Vy gật đầu, làm dấu tay thủ thế OK.
______
Nhà tù Nghĩa Hưng.
Người phụ nữ thân hình gầy gò trong bộ đồ tù sọc trắng đen đang nằm trên chiếc ghế dài, hai bàn tay đan lại để dưới gáy, hai mắt lim dim, cả người chìm trong góc tối của căn phòng.
Người phụ nữ này không ai khác, chính là cô Út trong miệng Vân Chi-Mỹ Lan.
Trong đầu Mỹ Lan chỉ toàn tin tức vừa nhận được.
Đáng lí khi biết được mình sắp được ra ngoài gặp cháu gái, cô phải thấy vui vẻ mới đúng, nhưng không, cô chỉ thấy rối rắm và bất an.
Mặc dù có ám hiệu mà chỉ có cô và Vân Chi biết, nên có khả năng tin tức là thật. Nhưng ai biết được chứ, lỡ như đây làm âm mưu của lão già đó thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










