Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thư Nhã bỗng cảm thấy thú vị, người mẹ đó không phải chỉ là mẹ kế cô ta à. Cô muốn xem thử vì bà mẹ kế này, cô ta có thể nhẫn nhịn được đến mức nào. Trong đầu Thư Nhã bắt đầu hình thành kế hoạch hành hạ Lam Ngọc, cô muốn khiến cô ta phải chịu đựng nhục nhã đến mức không ngóc đầu lên nổi.
Trong lòng cuồn cuộn sóng trào, nhưng ngoài mặt Thư Nhã vẫn tỏ vẻ chăm chú lắng nghe yêu cầu của Lam Ngọc. Đợi Lam Ngọc lấy chiếc vòng ngọc ra và quả quyết rằng đây là báu vật truyền đời của nhà cô ta, có giá trị cao đưa cho Thư Nhã, lúc này cô mới tỏ thái độ.
Trước ánh mắt mong chờ của Lam Ngọc, Thư Nhã từ tốn đeo chiếc vòng lên tay rồi nói với cô ta rằng trang sức giờ làm gì còn giá trị nữa, chiếc vòng này muốn đổi cái bánh quy còn không được, chứ đừng nói thuốc là thứ khan hiếm trên thị trường. Thư Nhã liên tục nhấn mạnh báu vật gia truyền mà cô ta nâng niu quí trọng còn chẳng đáng một xu, nên tất nhiên không thể đổi lấy thuốc được rồi.
Nhìn gương mặt vặn vẹo vì giận dữ của Lam Ngọc, Thư Nhã càng cảm thấy sảng khoái. Lam Ngọc muốn đòi lại chiếc vòng, đời nào Thư Nhã chịu trả, cô còn chưa bắt đầu trò chơi mà. Cô muốn cô ta phải chịu đựng sỉ nhục gấp trăm lần cô trước kia, như vậy cô mới hả giận. Chỉ bằng vài lời nói mỉa mai chưa đủ, cô muốn biến cô ta thành trò chơi cho cả đám người mới được.
Muốn lấy thuốc? Được, hãy làm cô hài lòng.
Lam Ngọc lúc đầu không chịu, nhưng vì muốn lấy thuốc cứu mạng người phụ nữ kia, cô ta cuối cùng cũng nhắm mắt chấp lấy thân xác, tôn nghiêm ra làm trò tiêu khiển cho người khác.
Thật ra với một kẻ yếu ớt như Lam Ngọc, muốn đối phó với cô ta chỉ là một cái nhấc tay. Nhưng chết với cô ta quá dễ dàng rồi, Thư Nhã muốn cô ta phải từ từ bước từng bước về phía địa ngục, có muốn dừng cũng không dừng được. Cô muốn cô ta hứng chịu nỗi đau không chỉ của thể xác mà cả linh hồn. Cô ta càng đau khổ, Thư Nhã càng hả lòng hả dạ.
Không biết từ lúc nào việc tra tấn và giày vò Lam Ngọc đã trở thành thú vui tiêu khiển mỗi ngày của cô và đồng bọn.
Haizz... Biết sao được, trong cái xã hội hỗn loạn, rối ren và đầy rẫy nguy hiểm này, con người cứ luôn phải sống trong đề phòng, âu lo, cho nên thần kinh luôn trong trạng thái bị đè nén, căng chặt muốn đứt gãy bất cứ lúc nào. Giờ xuất hiện thứ đồ chơi dâng tới cửa, giúp cô và mọi được thoải mái trút giận, giúp mọi người giải toả căng thẳng thì tất nhiên phải tận dụng rồi. Lúc này không giày vò cô ta thì dày vò ai? Không hành hạ, sỉ nhục cô ta thì hành hạ, sỉ nhục ai?
Nhưng mà chơi riết cũng chán, nên Thư Nhã quyết định dừng lại và tha cho cô ta. Sau này cô ta sống chết thế nào, Thư Nhã mặc kệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







