Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Vân Chi bị suy đoán này làm giật mình, nhưng cô nhanh chóng gạt đi.

Không quan trọng nữa, không muốn suy nghĩ nữa, tới đâu hay tới đó, rối rắm chi cho đau đầu, mệt óc.

Nữ chính có trọng sinh thì sao chứ, không có không gian cô ta cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu, mà có làm được gì cô cũng chẳng sợ, giờ cứ để cô ta tự nhảy nhót tìm cách lấy chiếc vòng cho vui.

Trong lúc Vân Chi còn đang nghĩ ngợi lung tung thì Trọng Lân đã lái xe tới, hắn xuống xe mở cửa gọi Vân Chi:

“Chi ơi đợi lâu không? Lên xe đi em. Vừa rồi chỗ đậu xe của mình bị xe khác chặn nên lấy xe ra phải tốn chút thời gian.”

Vân Chi lắc đầu ý nói không lâu, chỉ mỉm cười nhấc chân bước tới.

Thư Nhã đang sốt ruột vì Vân Chi cứ im lặng mãi không trả lời, giờ thấy cô sắp đi, cô ta cuống quýt chụp lấy cánh tay Vân Chi há miệng muốn nói.

Không cho cô ta kịp mở miệng, Vân Chi hất tay ra tỏ vẻ ghét bỏ rồi nhanh chóng lên xe ngồi. Suy nghĩ một chút, Vân Chi hạ kính xe xuống nhoẻn miệng cười:

“Hì hì, quên nói với chị cái vòng đó Ngọc nó mới bán hôm qua rồi. Nghe đâu người mua cũng có đam mê sưu tập trang sức cổ đó. Chậc...có khi nào người đó là vị khách của chị không ta?”

Nói xong Vân Chi cố tình lộ ra vẻ mặt ngây thơ chớp chớp mắt.

Thư Nhã hoảng hốt, chiếc vòng tại sao lại bán rồi?

Kiếp trước không phải vẫn nằm trong tay nhỏ Ngọc cho đến khi gặp cô sao?

Sai ở đâu chứ?

Thư Nhã nhớ rõ thời điểm gặp lại nhỏ kia là khoảng nửa năm sau khi mạt thế xảy ra. Một đoạn ký ức ở kiếp trước bất chợt hiện lên trong đầu cô.

Hôm đó nhóm cô chọn nghỉ chân tại một siêu thị cũ. Ngay khi vừa chợp mắt được một lát thì cả nhóm bị âm thanh khóc lóc xen lẫn tiếng chửi rủa đánh thức. Thư Nhã khó chịu bước ra ngoài, trong tầm mắt xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ đang ôm chân một người đàn ông vừa khóc vừa nói gì đó, người đàn ông lớn tiếng mắng chửi muốn rút chân ra nhưng người phụ nữ ôm chặt quá khiến hắn rút không được. Không còn cách nào, hắn bèn dùng vũ lực đánh đấm người phụ nữ không thương tiếc.

Thư Nhã bị đánh thức đã bực bội lắm rồi, còn thấy cảnh này, cô khó chịu ra tay xử lý người đàn ông kia để giải cứu người phụ nữ ngay lập tức.

Nhưng phút giây nhìn rõ mặt người phụ nữ, Thư Nhã ngạc nhiên đến sững sờ, không ngờ lại là “người quen cũ”.

Ha! Cũng thật mỉa mai, mới nửa năm không gặp, Lam Ngọc - một cô gái từng xinh đẹp rạng rỡ dường nào, giờ đã biến thành người phụ nữ già nua, ốm yếu, khuôn mặt khắc khổ, thân hình như bộ xương di động, suýt chút nữa cô đã không nhận ra cô ta rồi.

Mà không biết cô ta mất trí thật hay chỉ đang giả vờ không quen biết, lúc nhìn thấy cô vậy mà cô ta không có phản ứng gì, còn quỳ xuống năn nỉ mong cô giúp đổi thuốc để cứu mạng mẹ cô ta nữa chứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc