Năm 1980, đại viện quân đội Tây Bắc.
“Ôi trời, cô gái nông thôn này đúng là ghê gớm thật đấy.”
“Chứ còn gì nữa! Hoắc Diên Xuyên là ai chứ, vậy mà lại bị một con nhóc quê mùa bám lấy. Ông cụ nhà họ Hoắc chắc già nên hồ đồ rồi, vẫn còn giữ cái kiểu hứa hẹn thông gia từ bé ấy!”
“Lão Hoắc, cậu thực sự định kết hôn với cô gái nông thôn kia à? Hai người chẳng phải chỉ gặp nhau vài lần ở nhà cũ thôi sao?”
“Ừ,” Hoắc Diên Xuyên đáp, giọng trầm ổn. Trên khuôn mặt điển trai không chút gợn sóng, không nhìn ra niềm vui hay phấn khởi trước ngày cưới.
Chu Thiệu cau mày, cố gắng thuyết phục. “Tôi thấy cậu không cần làm vậy đâu. Để báo đáp ân cứu mạng, chỉ cần giúp cô ta một công việc ổn định là được, cần gì phải dùng cả cuộc đời mình? Chẳng phải như thế là tự ép mình hay sao? Tôi đoán cô gái nông thôn kia chắc chắn đang lợi dụng cậu, muốn bám víu vào phiếu cơm dài hạn thôi. Nếu cậu thấy khó nói, cứ để tôi thay cậu từ chối thẳng mặt!”
Chu Thiệu tiếp tục, giọng ngày càng bức xúc. “Cậu không biết chứ, tôi gặp nhiều người phụ nữ kiểu này rồi. Họ được đà lấn tới, càng nhân nhượng, họ càng được nước làm càn. Đám con gái Kinh Thị mà biết cậu vì một cô nhóc quê mùa mà bỏ qua họ, chắc chắn tức chết!”
Hoắc Diên Xuyên nhíu mày, giọng nói trầm nhưng dứt khoát: “Chu Thiệu, đừng nói nữa. Tôi đã quyết định rồi. Nhà họ Hoắc không phải loại người vong ân bội nghĩa. Nếu ông nội tôi đã từng hứa hẹn, tôi sẽ giữ lời. Cô ấy một thân một mình sống đến giờ không dễ dàng gì. Sau này, anh nên khách khí với cô ấy một chút, đừng gọi cô ấy là ‘cô gái nông thôn’ nữa.”
Chu Thiệu sững người, gần như muốn nổ tung vì tức giận.
Là anh em thân thiết với nhau từ lâu, Chu Thiệu rất nể phục Hoắc Diên Xuyên. Hoắc Diên Xuyên không chỉ có gia thế hiển hách, mà bản thân còn là một quân nhân xuất sắc. Trong ba năm liên tiếp, anh đều giành vị trí quán quân tỷ võ quân sự của quân khu, khiến các lãnh đạo lớn nhỏ không khỏi tự hào. Anh còn lập được quân công hạng nhất và hạng nhì – điều vô cùng hiếm hoi trong thời bình. Những chiến tích ấy đủ để anh trở thành một nhân vật lừng danh, đến mức khi mất, có thể được phủ quốc kỳ – một vinh dự không phải ai cũng có được.
Một người tài giỏi như vậy, lại bị ràng buộc bởi một mối hôn sự được định sẵn từ thuở nhỏ với một cô gái nông thôn nghèo hèn, vừa đen vừa gầy, chữ nghĩa không biết một chữ. Chu Thiệu không thể nào chấp nhận được. Nếu đối phương là tiểu thư khuê các thì anh còn chịu đựng được, nhưng đây lại là một cô gái quê chẳng có điểm nào xứng đáng với Hoắc Diên Xuyên.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của bạn mình, Chu Thiệu chỉ biết lắc đầu bất lực. “Cậu đúng là điên rồi, Hoắc Diên Xuyên. Thật đấy.”
...................
Lúc Khương Ngư mở mắt, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là căn phòng đỏ rực, ngập tràn không khí vui mừng.
Cô ngẩn người trong giây lát, ánh mắt lướt qua cuốn lịch trên bàn. Nhịn không được, cô đưa tay nhéo má mình một cái.
"Ái, đau thật! Xem ra... mình trọng sinh rồi?"
Khương Ngư bật cười khẽ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng pha lẫn vị đắng chát. Cô lẩm bẩm, ánh mắt trầm xuống.
"Giá như mình sống lại sớm hơn một chút... nhất định sẽ không đến Kinh Thị tìm nhà họ Hoắc, càng không dựa vào ân tình thông gia để ép gả cho Hoắc Diên Xuyên."
Đời trước, Khương Ngư cùng Hoắc Diên Xuyên nên duyên vợ chồng nhờ lời hứa của ông nội hai bên từ thời chiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)