Lục lọi nửa ngày, Đào Đào cuối cùng cũng tìm đủ nguyên liệu.
Nguyên liệu để làm món Tart trứng Bồ Đào Nha.
Tart trứng là món bánh ngọt truyền thống kiểu Tây của vùng Quảng Đông - Hồng Kông, từ lâu đã là món bánh đặc trưng không bao giờ vắng bóng trong các quán trà.
Nhưng trước đây ở Đại Lục không có Tart trứng Bồ Đào Nha, người ta thường chỉ ăn "Tart trứng kiểu Quảng" hoặc "Tart trứng kiểu Hồng Kông".
Nói ra thì, có vẻ cũng là chuyện của một hai năm nay! Sau khi Hồng Kông và Macau được trao trả, lượng người đi lại giữa ba nơi tăng lên, các món ăn ngon như Tart trứng Bồ Đào Nha, bánh mì Pháp nướng kiểu Hồng Kông... cũng nhanh chóng trở thành trào lưu ở miền Nam. Lúc đầu, món này chỉ bán ở Củng Bắc, Tiểu Lãm - những vùng gần Macau. Sau đó, chẳng biết sao lại được KFC để mắt tới.
KFC đã mua lại công thức của Mã Gia Liệt với giá cao, rồi bắt đầu tung ra món Tart trứng Bồ Đào Nha trên toàn quốc.
Suy cho cùng, ở vào thập niên 90, KFC và McDonald vẫn được xem là chuỗi thức ăn nhanh phương Tây khá cao cấp. Không ít người trẻ đều coi việc ăn những món này là rất sành điệu. Trẻ con cũng chỉ khi nào thi được hai điểm 10 mới được phụ huynh thưởng cho một bữa đi lên phố ăn, ăn một bữa cũng đủ để mang về khoe khoang rất lâu.
Chính vì sức lan truyền của KFC vô cùng đáng sợ, nên Tart trứng Bồ Đào Nha cứ thế mà trở nên nổi tiếng. Nổi tiếng tới mức nào? Toàn bộ các tiệm bánh mì, tiệm bánh ngọt, và quán trà trên toàn quốc đều ngay lập tức bắt tay vào làm món này.
Những tiệm có tiếng tăm trên thị trấn thì trực tiếp nhờ người sang Macau rước thợ về dạy, bao ăn bao ở, bao luôn cả phí đi lại. Không đến nửa năm sau, ngay cả một thị trấn nhỏ ở phía Nam như Chương Khê cũng đã xuất hiện món Tart trứng Bồ Đào Nha. Rất nhiều loại bánh ngọt thời này đều bán theo cân, chỉ có loại Tart trứng Bồ Đào Nha này lại được bán với giá hai tệ rưỡi, ba tệ rưỡi một cái, vậy mà người mua vẫn phải xếp thành những hàng dài dằng dặc.
Kể từ đó, Tart trứng Bồ Đào Nha đã thay thế địa vị của Tart trứng kiểu Quảng trên diện rộng, trở thành một món "tân binh đắt giá" trong giới bánh ngọt phương Tây.
Tại sao cô lại nhớ rõ chuyện này đến vậy chứ.
Bởi vì... tiệm bánh nhà cô chính là từ từ sập tiệm sau khi tart trứng Bồ Đào Nha trở nên thịnh hành!
Giữa các loại bánh tart trứng thực ra không có sự phân biệt ngon dở, chỉ là cách làm và hương vị khác nhau. Loại tart kiểu Quảng Đông thanh đạm, không ngấy cũng là món yêu thích của rất nhiều người. Đào Đào thực ra cũng rất thích, cô cảm thấy cả hai loại đều ngon.
Nhưng ở thời đại này, ăn tart Bồ là một việc đặc biệt mới mẻ và sành điệu. Từ biếu tặng, trà chiều cho đến điểm tâm sáng, đâu đâu cũng thấy bóng dáng của món bánh này, cuối cùng ngay cả mấy sạp nhỏ ven đường cũng biết mang ra bán! Thế mà ba cô - Đào Quảng Chí - lại chẳng màng chút nào đến trào lưu đó, cũng không hề nhạy bén với thị trường, cứ đủng đỉnh bám lấy mấy món bánh cũ kỹ để đắp đổi qua ngày.
Tiệm của ba không sập thì tiệm nào sập đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
