Bạch Ngưng Yên lật tung tấm chăn quân nhu, bước chân trần xuống nền xi măng lạnh buốt. Cô nhặt bộ quần áo vải thô phàm trần đang vứt vương vãi trên sàn nhà lên. Lớp áo bông đã ngấm nước tuyết tơi tả, nặng trịch và lạnh ngắt. Cô cắn răng, luồn cánh tay gầy guộc vào ống tay áo ướt sũng, kéo vạt áo che kín vùng cổ áo len mỏng manh bên trong. Cái lạnh lập tức tấn công da thịt nhưng luồng nhiệt lượng từ khí tức thuần dương trong ngực vẫn bền bỉ bảo vệ nhịp đập của trái tim giúp cô không gục ngã.
Cô cài lại từng chiếc cúc áo bằng đôi tay hơi run rẩy, vuốt lại mái tóc rối bời. Dựa theo ký ức nguyên chủ để tìm đến Phan Thế Vinh đang sống ở tòa nhà số hai, cách tòa nhà số một này một khoảng sân rộng và dãy hành lang nối.
Bạch Ngưng Yên bước đến bên cửa sổ, nơi cô vừa cạy chốt cửa để lọt vào. Bên dưới sân, ánh đèn pha từ trạm gác quét qua những tán cây trụi lá. Tiếng hô khẩu lệnh đổi gác văng vẳng dội lại từ phía cổng chính. Tiếng bước chân dồn dập, đều đặn của đội tuần tra vang lên khi họ đi ngang qua dãy nhà ăn.
Tòa nhà số hai dần hiện ra trong tầm mắt, cấu trúc giống hệt tòa số một nhưng cũ kỹ hơn đôi chút. Khu vực này chủ yếu dành cho cán bộ cấp thấp và nhân viên hậu cần. Dựa vào những mảnh ký ức chắp vá, cô biết Phan Thế Vinh được phân công một căn phòng nhỏ ở tầng trệt, nằm ngay sát cầu thang bộ.
Bạch Ngưng Yên rón rén băng qua khoảng sân trống, bước chân nhẹ bẫng. Cô dừng lại trước dãy cửa gỗ sơn xanh màu quân đội của tầng trệt tòa nhà số hai. Dãy hành lang mờ tối chỉ có một bóng đèn dây tóc đỏ quạch ở tít góc xa.
Cô lần theo số phòng: 101, 102... 105.
Đúng căn phòng này rồi.
Bạch Ngưng Yên đứng lặng trước cánh cửa gỗ đóng kín. Hơi thở của cô phả ra thành những luồng khói trắng xóa trong không khí lạnh buốt. Cô đưa tay sờ lên ngực trái. Nhịp tim vẫn đập đều đặn nhưng luồng hơi ấm từ khí tức thuần dương đang có dấu hiệu nhạt dần. Cô biết thời gian của mình không có nhiều. Trước khi Hoắc Vệ Đình xử lý xong công vụ và quay lại phòng 207, cô phải thiết lập xong vở kịch “cô gái quê lặn lội đi tìm vị hôn phu nhưng bị lạc đường”.
Chỉ cần có Phan Thế Vinh đứng ra nhận người, sự xuất hiện của cô tại khu vực quân sự sẽ có lời giải thích. Còn việc tại sao cô lại trèo nhầm vào phòng Đoàn trưởng, đó sẽ là một sự cố do đói rét, hoa mắt và nhầm lẫn phương hướng. Một lý do khá khó chấp nhận nhưng đủ để cô không bị tống cổ ngay lập tức.
Bạch Ngưng Yên giơ nắm tay lên, chuẩn bị gõ cửa.
Đúng lúc đó, từ bên trong căn phòng 105 truyền ra những tiếng động rì rầm. Thính giác nhạy bén giúp cô bắt trọn từng âm thanh dù là nhỏ nhất. Đó không phải là tiếng ngáy ngủ, mà là tiếng thì thầm trò chuyện của hai người: Một nam, một nữ.
“Anh Vinh, chuyện của cô gái kia... anh định tính sao?” Giọng một người phụ nữ cất lên, âm sắc lanh lảnh, pha chút hờn dỗi.
“Em nhỏ tiếng chút đi.” Giọng người đàn ông chặn đứng những lời nói của người phụ nữ lại, khẩu khí mang theo sự bực dọc và né tránh, chính là giọng của Phan Thế Vinh trong ký ức nguyên chủ.
“Anh đã gửi thư về quê bảo cô ấy từ hôn rồi. Bệnh tật như thế, cưới về để hầu hạ thuốc thang cả đời à? Mẹ anh cũng không đồng ý đâu.”
“Thế nhỡ cô gái đó không chịu, cứ vác mặt lên tận đây tìm anh thì sao? Người trong khu tập thể này mà biết anh có hôn ước ở quê, em còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?” Người phụ nữ tiếp tục dồn ép.
“Không có chuyện đó đâu. Đường sá xa xôi, tuyết rơi ngập núi, sức cô ấy đi sao nổi. Em cứ yên tâm...”
Bàn tay đang định gõ cửa của Bạch Ngưng Yên khựng lại giữa không trung. Cô hạ tay xuống, khóe môi hơi mím lại.
Thì ra là vậy. Nguyên chủ dùng chút sức tàn cuối cùng vượt bão tuyết đến đây tìm nơi nương tựa, còn vị hôn phu được coi là chiếc phao cứu sinh ấy lại đang ở trong chăn ấm nệm êm tính toán cách rũ bỏ cô. Nếu là Bạch Ngưng Yên của năm trăm năm trước, cô đã tung một móng vuốt xé nát cánh cửa này, lôi gã đàn ông bội bạc kia ra ngoài tuyết mà dạy dỗ.
Nhưng hiện tại cô chỉ là một phàm nhân mang bệnh tim. Hơn nữa, sự phản bội của Phan Thế Vinh lại vô tình giải quyết cho cô một vấn đề lớn. Cô vốn dĩ không có hứng thú duy trì mối hôn ước phàm tục này, thứ duy nhất cô cần ở hắn lúc này chỉ là một lời xác nhận danh tính để đối phó với Hoắc Vệ Đình.
Bạch Ngưng Yên lùi lại một bước, cẩn thận quan sát khoảng sân bên ngoài. Gió vẫn rít từng cơn, cô đưa tay chỉnh lại nếp áo và ép bản thân tỉnh táo lại. Cô không gõ cửa ngay vì cần một kịch bản hoàn hảo hơn, một sự xuất hiện đủ sức gây chấn động để Phan Thế Vinh không thể chối cãi thân phận của cô trước mặt những người khác trong khu tập thể.
Và quan trọng nhất, cô cần dùng Phan Thế Vinh làm bàn đạp để danh chính ngôn thuận ở lại nơi này, tiếp tục bám trụ lấy mục tiêu sinh tồn duy nhất của mình: Đoàn trưởng Hoắc Vệ Đình khí tức thuần dương rực lửa của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
