Bạch Ngưng Yên thu người sâu hơn vào lớp chăn quân nhu thô ráp, ngón tay vô thức miết nhẹ lên đường chỉ may sờn cũ. Bộ não của một hồ ly tinh sống qua năm thế kỷ đang xoay chuyển với tốc độ cực đại, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho việc một cô gái phàm trần xa lạ lại cởi áo trèo lên giường Đoàn trưởng giữa đêm khuya.
Dùng huyễn thuật che mắt? Không được.
Thời kỳ mạt pháp đã rút cạn chút linh lực cuối cùng của cô rồi, thân xác bệnh tật này thậm chí không đủ sức gánh vác một bùa chú nhỏ nhất, nói gì đến việc thôi miên một quân nhân có ý chí sắt đá như Hoắc Vệ Đình chứ.
Khai thật thân phận thì sao? Càng không thể.
Trọng điểm hiện tại là cô cần một vỏ bọc hoàn hảo để hợp thức hóa sự hiện diện của mình tại khu tập thể này.
Ngay khi Bạch Ngưng Yên vừa hé môi định mượn cớ đi lạc thì một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Báo cáo Đoàn trưởng!” Giọng một người thanh niên trẻ tuổi, dứt khoát và gấp gáp vọng vào từ ngoài hành lang.
“Có công điện khẩn từ Sư đoàn, cấp trên chỉ đích danh đồng chí tiếp nhận! Xe của bộ phận tham mưu đã đỗ dưới sân chờ lệnh!”
Sự chú ý của Hoắc Vệ Đình lập tức rời khỏi người cô. Cốt cách quân nhân ăn sâu vào trong máu khiến anh phản xạ ngay tắp lự. Anh sải bước dài về phía chiếc ghế gỗ, vươn tay cầm lấy chiếc áo dạ quân phục khoác lên vai. Động tác cài khuy áo của anh diễn ra nhanh gọn đầy dứt khoát.
Chỉ trong chớp mắt, người đàn ông vừa mặc chiếc áo cộc tay ép sát cô xuống giường ban nãy đã biến thành một vị chỉ huy uy nghiêm, chỉnh tề. Hoắc Vệ Đình đội chiếc mũ kêpi lên đầu rồi đưa tay chỉnh lại vành mũ, sau đó xoay người nhìn thẳng về phía chiếc giường đơn.
“Ở yên đây.” Anh gằn từng chữ, âm sắc lạnh lẽo không chứa đựng chút khoan nhượng nào: “Tuyệt đối không được rời khỏi căn phòng này nửa bước. Đợi tôi xử lý xong công vụ sẽ quay lại điều tra rõ thân phận của cô.”
Không đợi Bạch Ngưng Yên phản ứng, Hoắc Vệ Đình đã xoay gót rời đi. Tiếng đế giày đinh nện xuống mặt sàn xi măng rền vang, cánh cửa gỗ mở ra rồi đóng sập lại một cách dứt khoát. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của anh hòa cùng tiếng bước chân của viên cảnh vệ, xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng gió bấc đang rít gào từng cơn ngoài cửa sổ.
Tiếng gió bên ngoài cửa sổ lại lấp đầy căn phòng 207.
Bạch Ngưng Yên từ từ buông thõng hai vai, trút ra một hơi thở dài. Cô nhắm mắt lại, dồn sự tập trung vào bên trong cỗ thân thể phàm trần yếu ớt này. Quả tim bẩm sinh khiếm khuyết của nguyên chủ vốn dĩ đã rệu rã, chực chờ ngừng đập bất cứ lúc nào dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông phương Bắc. Thế nhưng ngay lúc này, từng nhịp đập truyền đến màng nhĩ cô lại mang theo một sự vững vàng kỳ lạ.
Một luồng hơi nóng rực rỡ, dù rất mỏng manh vẫn đang chậm rãi lưu chuyển dọc theo các kinh mạch quanh tâm thất. Đó là phần dương khí mà cô kịp thời hấp thu được trong vài chục giây ngắn ngủi khi dán sát vào lưng Hoắc Vệ Đình.
Chỉ một lượng nhỏ nhoi như vậy, thế mà lại có sức mạnh xua tan cái lạnh thấu xương, ép lùi cơn co thắt cơ tim vừa đe dọa lấy mạng cô vài phút trước. Dòng máu mang theo hỏa tính thuần khiết ấy len lỏi vào từng tế bào, sưởi ấm mầm sống đang lụi tàn.
Bạch Ngưng Yên mở bừng mắt, đồng tử dọc màu vàng óng đặc trưng của loài hồ ly lóe lên trong bóng tối rồi nhanh chóng thu lại thành hình dạng con ngươi đen láy của người phàm.
Kế hoạch ban đầu của cô là đi tìm vị hôn phu trên danh nghĩa Phan Thế Vinh của nguyên chủ, để mượn chút dương khí người thường kéo dài hơi tàn. Nhưng dương khí của một tên thanh niên bình thường, dẫu có khỏe mạnh đến đâu cũng quá mỏng manh. Nó có thể giúp cô sống vất vưởng qua ngày nhưng tuyệt đối không thể chữa lành triệt để căn bệnh tim quái ác của thân xác này, càng không thể giúp cô chống lại quy luật đào thải tàn khốc của thời kỳ mạt pháp.
Chỉ có Hoắc Vệ Đình.
Người mang thể chất thuần dương vạn người có một của anh chính là mỏ neo duy nhất giữ chặt linh hồn cô lại thế gian này. Nếu bỏ lỡ nguồn sinh khí cuồn cuộn ấy, việc cô chết cóng và tiêu tán hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.
Và tấm khiên đó không ai khác chính là Phan Thế Vinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
