Ở ngõ nhỏ phía trước, so với nhà họ Trương náo nhiệt thì vắng vẻ hơn nhiều, chỉ có mấy nhà hàng xóm thân cận đến phụ.
"Tú Anh à, chị nghỉ một lát đi, chuẩn bị bao nhiêu đồ thế, như thể dọn cả nhà đi vậy."
Người quen thấy Hoàng Tú Anh – mẹ Mạc – tất bật thì xót xa.
Con gái gả chồng với con trai cưới vợ đúng là khác hẳn. Huống hồ nhà họ Mạc chỉ có duy nhất một cô con gái. Con gái đi rồi, hai vợ chồng già sẽ sống ra sao?
"Lòng tôi khó chịu lắm. Đứa con gái này tôi nâng niu trong lòng bàn tay, vậy mà thoáng chốc đã lớn, giờ còn phải gả đi."
"Tôi sợ nó chịu ấm ức, sợ nó bị bắt nạt, càng lo sau này không có ai che chở cho nó. Cũng tại tôi vô dụng, không sinh thêm được con trai, sau này khi vợ chồng tôi mất đi, chẳng ai bảo vệ nó nữa."
Nói đến đây, bà Tú Anh bật khóc nức nở, nhưng đôi bàn tay gầy gò vẫn vội vàng bịt chặt lấy miệng. Bà chỉ dám khóc khẽ thành tiếng nấc nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe lo lắng nhìn về phía cánh cửa buồng đóng kín, chỉ sợ đứa con gái đang ngồi bên trong nghe thấy rồi lại chạnh lòng, buồn bã theo mẹ.
Đứa con gái ấy vốn có thân thể yếu ớt như cánh hoa trước gió, từ nhỏ đã không chịu nổi những cơn xúc động mạnh. Chỉ cần một chút xáo trộn tâm lý thôi cũng đủ khiến con bé đổ bệnh nằm liệt giường cả tháng trời.
Những người hàng xóm đứng xung quanh nghe bà trải lòng cũng không kìm được mà đỏ hoe mắt, khẽ thở dài xót xa. Ở cái khu tập thể mỏ than này, ai mà chẳng biết bà Tú Anh là người số khổ nhất nhì. Hai đứa con trai đầu lòng của bà đều mệnh mỏng mất sớm khi tuổi còn quá nhỏ, mãi về sau bà mới sinh thêm được mụn con gái duy nhất. Thế nhưng, trớ trêu thay, con bé lại mang bệnh trong người từ khi vừa lọt lòng mẹ.
Mấy năm nay, cả nhà bà đều phải chắt bóp từng đồng, sự sống của con bé gần như chỉ duy trì dựa vào thuốc thang ngày này qua tháng khác. Người ta vẫn thường bảo, ông trời chẳng cho ai tất cả.
Cô con gái nhà họ Trương càng lớn lên lại càng đẹp, vẻ đẹp thanh tao, thoát tục tựa như tiên nữ hạ phàm. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp ấy là những lời thì thầm đầy ám quẻ của người đời: "Đẹp như thế, sớm muộn gì cũng bị ông trời đem đi sớm thôi."
Trong mắt nhiều người, việc giữ được mạng sống cho con bé đến ngày hôm nay đã là một kỳ tích, chứ nói gì đến chuyện sinh con đẻ cái, lo toan việc nhà chồng như bao người phụ nữ khác. Ai mà ngờ được, với một cơ thể bệnh tật như thế, con bé lại chuẩn bị xuất giá.
Có người ác miệng còn tặc lưỡi: "Cưới con bé ấy về khác gì rước một vị tổ tông về để phụng dưỡng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chứ trông mong gì việc nó gánh vác giang sơn nhà chồng."
Bầu không khí náo nhiệt của đám cưới dường như lại mang theo một nốt trầm đau xót khi nhìn vào dáng vẻ tiều tụy, vừa mừng vừa lo của người mẹ già trước giờ tiễn con về nhà người.
Trớ trêu thay, cả hai lại cùng chọn ngày hôm nay kết hôn, chẳng trách nhiều người nghĩ nhà họ Trương cố tình để nhà họ Mạc khó xử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)