Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Vợ Bầu Nũng Nịu, Đại Lão Tuyệt Tự Đều Xiêu Lòng Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Anh lớn lên trong một gia đình lộn xộn, chuyện này anh hiểu quá rõ.

Vì hai đứa nhỏ vô tội, anh tuyệt đối không thể để cô đơn độc gánh chịu.

Nhưng khi anh nói những lời đó, bàn tay ôm sau lưng cô bỗng siết chặt lại, khiến Khương Nguyệt Ảnh khẽ nghiêng người áp vào ngực anh — nơi cổ họng nam tính chỉ cách cô trong gang tấc.

Cô chớp mắt, lông mi dường như có thể chạm tới yết hầu anh.

Ngực anh thật rắn chắc — rõ ràng không phải dân thể thao, nhưng vóc dáng còn tốt hơn cả vận động viên. Vai rộng, eo thon, mặc đồ thì gọn gàng, cởi ra lại đầy cơ bắp, đường nét săn chắc.

Chợt nhớ đến cảnh đêm qua tỉnh dậy giữa khuya, vô tình thấy cánh tay trần của anh, Khương Nguyệt Ảnh tự dưng thấy tim đập rộn.

Nhưng Cố Hoài Sâm không hay biết cô đang nghĩ gì. Thấy cô im lặng, anh tưởng là ngầm đồng ý.

Anh lại cúi người sát hơn, giọng trầm khẽ hỏi: "Thật sự không muốn tôi đi cùng sao?"

Giọng anh như gió đêm thầm thì bên tai.

Khương Nguyệt Ảnh vội cấu nhẹ mình một cái, mới thoát ra khỏi trạng thái mơ màng, hốt hoảng đẩy anh ra, đứng thẳng người.

"Tôi sợ anh bị dọa! Anh là kỹ sư, dáng vẻ lại nhã nhặn, sao quen mấy cảnh cãi lộn om sòm? Một mình tôi đối phó còn dễ hơn."

"Sao em biết tôi chưa từng thấy?"

Cố Hoài Sâm lại kéo cô sát lại gần. Đúng lúc đó, một chiếc xe đạp lướt ngang, suýt va vào người cô.

Anh nghiêm mặt: "Cẩn thận, đi sát theo tôi."

Khương Nguyệt Ảnh cười gượng. Cô sống đến hai đời, thế mà vẫn có thể ngớ ngẩn thế này, đúng là mất mặt muốn độn thổ.

Nhìn dáng vẻ bối rối của cô, Cố Hoài Sâm lại thấy đáng yêu một cách lạ thường. Anh nắm chặt tay cô, dắt cô đi về hướng Khương gia.

Lúc này, trong phòng khách Khương gia đã tụ tập đông đủ người. Cả Điền Hồng cũng đang có mặt ở đó.

Khương Dao nép vào lòng Vương Quế Hoa, hai mắt đỏ hoe như con thỏ nhỏ, vừa đáng thương vừa khiến người ta mềm lòng.

"Mẹ ơi, con biết con sai rồi... Cũng tại sức khỏe con yếu, sợ sinh nhật sau này không biết còn được mấy lần nữa nên mới nhờ anh La Minh đưa đi xem biển... Mọi người đừng trách anh ấy nhé..."

La Minh quỳ dưới đất, cúi đầu nhận lỗi: "Chuyện này là do cháu suy nghĩ không chu đáo. Nhưng mà, Dao Dao chỉ muốn đi ngắm biển thôi. Ban đầu bọn cháu định quay về sớm, ai ngờ giữa đường cô ấy lên cơn đau tim, chóng mặt nên mới bị trễ."

Vừa nghe vậy, Vương Quế Hoa lập tức ôm chầm lấy Khương Dao, giọng đầy xót xa: "Con gái ngoan của mẹ, có chuyện lớn thế này sao con không nói với mẹ chứ?"

"Cả đời mẹ chỉ có mình con, nếu con xảy ra chuyện gì, mẹ sống sao nổi!"

Hắn ta biết rõ Khương Nguyệt Ảnh yêu mình đến mức nào. Trước kia cũng từng làm mấy chuyện tương tự, vậy mà cô vẫn vui vẻ mang cơm đến cho hắn ta.

Nghĩ đến dáng vẻ nhún nhường của cô lúc trước, giọng điệu La Minh không khỏi thêm phần khinh thường: "Con vốn luôn coi cô ấy là em gái. Là do mọi người cứ ép uổng, gán ghép bọn con với nhau. Cô ấy có thể gả vào nhà mình đã là phúc đức ba đời rồi. Nhà mình bao nhiêu họ hàng, để cô ấy đi rèn luyện trước một chút thì có sao đâu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc