Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Vợ Bầu Nũng Nịu, Đại Lão Tuyệt Tự Đều Xiêu Lòng Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

"Khương Nguyệt Ảnh! Cô... cô dám đạp tôi?!"

"Rõ ràng là anh để chân dưới giày tôi, sao lại nói tôi đạp? Chẳng lẽ anh hoang tưởng à?"

"Cô!"

Cô bật cười, nụ cười lạnh nhạt mà châm chọc. Rồi quay người, vung nhẹ đuôi tóc, sải bước rời đi không thèm ngoảnh lại.

Khương Dao vội vàng đỡ lấy La Minh, vừa khóc vừa nói nhỏ: "Chị quá đáng quá... sao lại làm thế với anh chứ! Không được, em phải nói chuyện rõ ràng với chị ấy!"

Cô ta vừa định đuổi theo thì bị La Minh kéo lại.

"Thôi đi, lúc cưới anh cũng có lỗi vì bỏ cô ấy lại, để cô ấy xả giận một chút, sau này mới không khó dễ em nữa."

Khương Dao ấm ức thở dài: "Chị ấy được dì Điền mua cho bộ váy đắt tiền như vậy, rõ ràng là lời to rồi, còn tức giận cái gì không biết!"

La Minh nghe vậy thì sững lại: "Mẹ anh mua đồ cho cô ấy?"

"Chị ấy không có thu nhập, cha mẹ em thì lương thấp, nếu không phải dì Điền cho tiền, chị ấy lấy đâu ra tiền mua cái áo dạ đắt như vậy. Người ta tặng quà rồi mà còn đối xử như thế với anh, đúng là quá đáng!"

Nghe xong câu này, chút áy náy còn sót lại trong lòng La Minh cũng tan biến sạch.

Tiền lương của hắn ta một tháng chỉ 80, cha mẹ cộng lại cũng chưa tới 300. Vậy mà cô lại dám tiêu tiền của hai người già, còn bày ra bộ mặt đáng thương như thể mình bị hại lắm ấy. Ghê tởm!

Trước đây cô yếu ớt ngoan ngoãn bao nhiêu, không ngờ mấy năm không gặp, lại biến thành loại đàn bà thực dụng thế này.

Hắn ta tuyệt đối không thể chấp nhận một người như thế vào La gia.

"Khương Dao, đi, về tìm mẹ anh. Tiền này, nhất định phải đòi lại!"

Cố Hoài Sâm vừa đỗ xe xong, hai tay xách đầy túi đồ, men theo lối nhỏ đến đầu hẻm tìm người. Còn chưa đến ngã tư, anh đã thấy cô cười rạng rỡ chạy về phía mình.

Làn da cô rất trắng, đôi môi được điểm nhẹ son hồng, lại càng nổi bật vẻ mịn màng, tươi sáng.

Ánh nắng rải lên người cô, mái tóc lay động trong gió khiến anh bất chợt nhớ đến những câu chuyện cổ tích thuở bé — như một tinh linh nhỏ xinh lạc bước chốn nhân gian.

"Cố Hoài Sâm, cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi!"

"Để tôi. Không nặng."

Anh đổi túi bên tay phải sang trái, rồi đưa tay phải đặt nhẹ sau lưng cô: "Em đang mang thai, sau này đừng nhảy nhót lung tung, dễ xảy ra chuyện lắm."

Cô khẽ gật đầu, trong lòng lại trỗi lên một cảm giác kỳ lạ.

Nếu chuyện đi mua quà là vì anh từng yêu nhiều, có kinh nghiệm lựa chọn, vậy còn bây giờ? Lẽ nào từng có ai vì anh mà mang thai nên anh mới tỉ mỉ thế này?

Ý nghĩ vừa nhen nhóm, cô đã tự phủ nhận ngay.

Dù thời gian ở cạnh Cố Hoài Sâm chưa lâu, nhưng cô cảm nhận rõ anh là người tử tế, hơn nữa được dạy dỗ rất tốt. Cố gia cũng không phải kiểu gia đình dễ dãi.

Anh sẽ không làm ra chuyện hoang đường như vậy.

Ổn định lại suy nghĩ, cô kể cho Cố Hoài Sâm nghe chuyện vừa xảy ra.

"Nếu anh cảm thấy phiền thì để tôi tự về một mình cũng được."

"Sao? Em không muốn tôi đi cùng à?"

Cô đúng là khiến anh không thể hiểu nổi.

Tuy chỉ mới tiếp xúc với Khương gia một ngày, nhưng anh cũng đủ biết đám người đó chẳng dễ đối phó. Để cô một mình quay về, chắc chắn sẽ bị gây khó dễ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc