Ngày thường cứ như con chuột nhắt ốm yếu, đến nửa lời cũng chẳng buồn nói.
Hôm nay thấy cô không những tươi tỉnh, thậm chí còn có thể tự mình xuống giường ra đây ăn cơm sao?
... Không đúng chút nào!
Trần Kính Sinh giật mình thon thót, anh luống cuống cúi mặt vào bát mì.
Việc cô có vui vẻ hay không thì có liên quan gì đến anh cơ chứ? Dù sao cô cũng đâu có cười với anh đâu!
Anh giả vờ như mình là kẻ ham ăn, cứ thế cắm cúi lùa mì vào miệng, nhưng đôi mắt dường như lại có ý nghĩ của riêng mình, chẳng giữ được sự kiên định bao lâu đã lén lút nhìn về phía Vưu Tam Muội.
Hứa Lệnh Hoa từ tốn lên tiếng: “Khỏe lại là tốt rồi, sau này nhớ uống thuốc đúng giờ. Ngồi xuống cạnh chị hai của con đi.”
Vưu Tam Muội ngoan ngoãn gật đầu rồi ngồi xuống.
Cảm nhận được cái nhìn chằm chằm đầy nóng bỏng từ phía sau lưng vẫn chưa chịu rời đi, cô lại càng thêm chắc chắn.
Trần Kính Sinh thực sự rất để ý đến cô.
Nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp mặt, anh cũng nhìn cô chằm chằm như thế.
Càng nhìn đôi mắt anh càng sáng lên, rực rỡ vô cùng.
Lúc định động phòng, anh cũng vội vã lao đến hôn cô, làm cô sợ quá nên đã lỡ tay cắn vào môi dưới của anh một cái.
Vừa mềm mại lại vừa êm ái...
Môi dưới của anh dày dặn và nhiều thịt hơn môi trên một chút.
“..."
Vưu Tam Muội bất giác mím môi, cô khẽ nhích mông vài cái, gương mặt bắt đầu nóng hừng hực.
Giọng nói của Trần Kính Sinh bỗng từ phía sau bay tới:
“Sao thế? Mới ngồi một lát đã không chịu nổi rồi à?”
“Thấy không thoải mái mà còn cố lết ra đây ăn cơm làm gì? Cứ ở trong phòng tiếp tục làm đại tiểu thư không phải tốt hơn sao?”
Vưu Tam Muội lặng lẽ nắm chặt lấy vạt áo, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Sao người nay ấu trĩ thế không biết? Cái trò này thì có khác gì mấy thằng nhóc cứ thích kéo bím tóc con gái nhà người ta để gây sự chú ý không?
Hứa Lệnh Hoa không hài lòng lên tiếng: “Trần Kính Sinh.”
Trần Kính Sinh bĩu môi lẩm bẩm: “Con nói có gì sai đâu? Dù sao cũng chẳng để cô ta phải chết đói, có bao nhiêu người hầu hạ cơ mà...”
Vưu Tam Muội nghe mà thấy hàm răng cứ ê buốt hết cả đi, cô bỗng nhiên đứng dậy:
“Mẹ ơi, con ngồi ở chỗ này thấy hơi khó chịu, không có chỗ tựa nên con ngồi không vững được ạ.”
Nói rồi, cô bước thẳng về phía Trần Kính Sinh.
Anh đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp tịt, dáng người lại cao lớn nên trông anh cứ như đang ngồi xổm vậy.
Lồng ngực Vưu Tam Muội phập phồng vài nhịp, hơi thở của cô nhẹ và yếu ớt vô cùng:
“... Kính Sinh, hai đứa mình đổi chỗ cho nhau được không?”
“Để em ngồi chỗ đó cho, có tường để tựa lưng một chút.”
“...”
Nửa sợi mì trong miệng Trần Kính Sinh còn chưa kịp nuốt xuống đã sặc, anh ho khụ khụ liên hồi.
Hứa Lệnh Hoa nhíu mày:
“Lớn từng này rồi mà ăn cơm cũng sặc cho được? Con đứng lên ngồi vào bàn ăn đi, nhường chỗ có tường tựa cho vợ con.”
“Thúy Liên, con vớt cho Tam Muội bát mì đi, nhớ cho ít nước dùng thôi. Thầy thuốc dặn nó không được ăn quá mặn hay quá nhiều dầu mỡ đâu.”
Trần Kính Sinh vừa mới dứt cơn ho, anh bưng bát mì nhích mông ra chỗ khác, rồi lại cúi gằm mặt xuống:
“Con không ngồi vào bàn đâu, con ngồi xổm thế này là được rồi.”
Vưu Tam Muội chẳng hề khách khí mà ngồi phịch xuống chỗ đó.
“Anh ngồi như vậy không thấy mệt sao?”
Cô nhìn anh rồi nói: “Trong bếp chẳng phải vẫn còn ghế à, anh vào lấy một cái mà ngồi chứ?”
"...”
Lúc này, Trần Kính Sinh cảm thấy bát mì này dù có ngon đến mấy anh cũng chẳng tài nào nuốt trôi được nữa. Anh cau mày nhìn sang cô.
Vưu Tam Muội cười hì hì, khuôn mặt non nớt của cô trông vừa đáng yêu lại vừa động lòng người:
“Kính Sinh, chị cả vớt xong mì cho em rồi, anh giúp em bê sang đây được không?”
Đầu óc Trần Kính Sinh hoảng loạn đến mức cực điểm, anh đứng bật dậy như lò xo:
“Tôi ăn no rồi! Đi ra ngoài đây!”
Trong phòng bỗng chốc rơi vào một mảnh im lặng lạ thường, không một ai lên tiếng.
“Cái kiểu nữ quỷ mà chỉ cần cười một cái là có thể câu mất hồn vía của người ta đi mất ấy?”
“...” Gương mặt nhỏ nhắn của Trần Hạo Bắc hết xanh rồi lại tím.
Cậu nhóc cảm thấy chuyện này rất có khả năng xảy ra!
Nếu không thì sao hôm nay cậu nhóc cứ mơ màng, ngơ ngác mà nghe lời cô răm rắp như thế được chứ?
Xong đời rồi, xong đời thật rồi...
Cái linh hồn nhỏ bé của cậu nhóc chắc chắn đã bị con nữ quỷ trong thân xác thím út câu mất từ lâu rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
