Tuần này đến lượt chị dâu cả Dương Thúy Liên trực nhật, thấy mọi người đã ăn uống xong, chị bèn lúi húi vào bếp thu dọn bát đĩa để cọ rửa.
Chẳng mấy chốc, cậu nhóc Trần Hạo Bắc đã lén lút lẻn vào tìm mẹ, vẻ mặt hốt hoảng cuống quýt nói:
“Mẹ ơi, mẹ ơi! Hình như con sắp chết rồi hay sao ấy...”
Dương Thúy Liên dừng tay, ngơ ngác hỏi: “Cái gì cơ?”
Trần Hạo Bắc ngồi thụp xuống, hai hàm răng đánh vào nhau lập bập:
“Mẹ ơi, hình như con sắp chết thật rồi, mẹ mau đi tìm... tìm thầy cúng hay sư thầy nào đó đến cứu con với!”
Với tư cách là anh cả, Hạo Bắc vốn luôn là đứa trẻ dũng cảm nhất nhà, vậy mà lúc này cậu nhóc càng nghĩ càng thấy sợ, đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe mọng nước.
“À đúng rồi, còn có cả thằng Hạo Nam nữa!”
“Lúc nãy thím út cười với hai anh em con... Không đúng!”
Thằng bé đột ngột trợn tròn mắt, trông cứ như một kẻ bị mất hết hồn vía:
“... Mẹ ơi, lúc nãy thím út cười với tất cả mọi người trong nhà mình, cái hồn nhỏ xíu của chúng con chắc là bị thím ấy bắt mất rồi. Nếu không tìm thầy giỏi về thì chắc cả nhà mình đều phải chết mất!”
Theo thói quen, Dương Thúy Liên định ký cho nó một cái vào đầu, nhưng rồi trong đầu chị chợt lóe lên một ý nghĩ cả người lập tức ngừng lại.
... Lúc nãy khi "con bệnh" kia cười với chị, quả thực tim chị cũng hẫng mất một nhịp thật.
Trời đất ơi, chị cũng đang thắc mắc sao tự dưng "con bệnh" kia lại như biến thành một người khác vậy? Hay là vướng phải thứ gì đó không sạch sẽ rồi!
“...”
Buổi xế trưa, căn nhà gạch mộc có chút oi bức, Vưu Tam Muội nằm trên giường lò, chậm rãi cầm tờ báo quạt phành phạch để xua đi cái nóng.
Nghe thấy tiếng động xôn xao, nhộn nhịp ở bên ngoài, cô khẽ nở một nụ cười vừa vui mừng lại vừa xúc động.
Thật tốt biết bao, thật tốt biết bao.
Cuộc sống này sao mà tuyệt vời đến thế chứ? Cứ nhộn nhịp, ấm áp và tràn đầy sức sống như thế này có phải hay không.
Kiếp trước cô đúng là ngu ngốc đến phát điên rồi mới không nhìn ra được những điều trân quý và tốt đẹp này, lại còn cứ mãi không biết thỏa mãn là gì!
*
Sau khi rời khỏi nhà, Trần Kính Sinh đi vòng vèo qua rất nhiều con ngõ lớn nhỏ rồi dừng chân trước cửa một ngôi nhà nọ.
Trên cánh cửa có ai đó dùng phấn trắng viết một chữ “Lỳ” to tướng.
Cửa chính đang mở hé, anh vừa định bước vào thì một đầu trọc lốc, tay cầm phích nước nóng chạy ra đón, rối rít gọi:
“Anh Sinh!”
Đây là một trong số rất nhiều anh em chiến hữu của Trần Kính Sinh, vì cái tật hay "thả bom" nên bị đặt cho biệt danh là “Đại Thí”.
Cậu vừa mới chào hỏi xong định nói thêm câu nữa thì chợt khựng lại, rồi vội vàng chỉ tay vào mặt anh:
“Anh Sinh, không phải anh bị bệnh đấy chứ?”
“... Hay là đang bị sốt? Sao mặt anh lại đỏ thế kia?”
Lời vừa dứt, từ phía sau có hai gã gầy nhom chen lên, thẳng tay đẩy Đại Thí sang một bên:
“Đi đi đi, nói năng luyên thuyên cái gì thế, anh Sinh nhà mình thân thể đồng đồng sắt sắt thế này, làm sao mà ốm đau cho được?”
Trong hai gã gầy này, một đứa mặt đầy vết rỗ nên có biệt danh là “Mặt Rỗ”, đứa kia cao hơn một chút thì gọi là “Thằng Cột”. Hai đứa này là bạn nối khố với nhau, ngày nào cũng dính như hình với bóng.
Đồng thời, đây cũng là hai kẻ giỏi nịnh nọt và tâng bốc Trần Kính Sinh nhất hội.
Ba đôi mắt cứ thế chằm chằm nhìn vào mình, Trần Kính Sinh vội vàng đưa tay lên lau mặt một cái, cố tỏ ra thản nhiên:
“Đúng thế, làm sao tao bệnh được chứ?”
“Tao... tao là vì trời nóng quá, đi đường bị mặt trời hun cho đỏ đấy!”
Mặt Rỗ và Thằng Cột mỗi đứa một bên, tiếp tục cái vẻ xun xoe nịnh bợ:
“Đúng thế, đúng thế! Anh Sinh nhà mình lúc nào chẳng mạnh mẽ oai phong, khí phách ngút trời!”
“Nhưng mà từ hồi anh lấy vợ đến giờ, thật sự là mấy ngày rồi chẳng thấy bóng dáng anh đâu, bọn em nhớ anh muốn chết đi được!”
Thằng Cột nghe vậy thì cười hắc hắc, vẻ mặt có chút ám muội: “Hiểu mà, hiểu mà, anh Sinh này, vợ anh chắc là...”
Vừa nghe thấy hai chữ “vợ anh” thốt ra, da đầu Trần Kính Sinh đã tê rần cả đi, anh “Ê!” một tiếng thật lớn để ngắt lời:
“Vợ... vợ con gì ở đây!”
“Có cái thằng đàn ông nào ra ngoài mà cứ ba câu lại không rời miệng khỏi vợ không? Nghe có ra thể thống gì không hả? Hả?"
Nói xong, anh nhanh chóng móc từ trong túi ra một bao thuốc lá rồi ném cho bọn chúng, khẽ hắng giọng một cái, một lần nữa bày ra cái dáng vẻ của một “ông lớn”:
“Này, đồ tao lấy từ trên thành phố về đấy, biết điều thì nhận lấy đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
