Mấy câu chuyện ma ngày xửa ngày xưa toàn kể như thế cả. Loài ma vốn mang hơi lạnh thấu xương, thế nên chúng toàn phải tìm những ai người ngợm yếu ớt, hơi ấm đàn ông không vượng để nhập vào. Đợi đến lúc con ma ấy rời đi, người đó cũng sẽ đến lúc lìa đời.
Anh thấy sợ.
Nghĩ đến đây, anh chợt hiểu ra ngay vì sao lúc ấy mình lại nổi nóng mà ra tay đánh nhau với tên mặt rỗ kia.
Trần Kính Sinh sợ cái chết.
Nhưng anh còn sợ hơn khi phải trơ mắt nhìn người bên cạnh mình cứ thế héo hon dần đi, gầy gò chỉ còn bộ xương khô, rồi sau đó lịm dần mà đứt hơi thở.
Cha của anh - Trần Duyên Đông, cũng đã ra đi như thế.
Vào cái ngày Trần Kính Sinh vừa mới sắp sửa chào đời, Trần Duyên Đông - kẻ vốn nổi danh khắp mười dặm tám thôn là gã vô tích sự lười chảy thây - đã được bệnh viện trên thành phố khám ra là mắc phải căn bệnh ung thư quái ác.
Lúc bấy giờ, căn bệnh này đối với những người dân quê chân lấm tay bùn vẫn còn lạ lẫm lắm. Đến khi tìm hiểu ngọn ngành rồi, cả nhà coi như chết lặng. Đây là căn bệnh mà dù có bán sạch máu, bán hết nội tạng, hay có cày nát cả ruộng vườn ra đi chăng nữa thì khả năng chữa khỏi cũng cực kỳ mong manh...
Trong bóng tối, Trần Kính Sinh không tự chủ được mà nghiêng người, nhìn chăm chú vào dáng hình mảnh mai đang ngủ say trên chiếc giường đất kia đến mức ngẩn cả người. Dần dần, trong đôi mắt đen láy của anh, ánh sáng bị một lớp sương mù u tối che phủ.
Anh không muốn cha chết và anh cũng chẳng muốn Vưu Tam Muội phải chết chút nào. Bọn họ đều là những người rất tốt với anh...
Cha anh chẳng qua chỉ là hơi lười một chút, hơi vô dụng một chút thôi mà? Ông đâu có đi lừa lọc hay hại ai bao giờ, lại còn yêu thương anh hết mực nữa. Ngay cả khi anh không nghe lời, đem đồ đạc ném vung vãi trên sàn, cha anh cũng sẽ giơ ngón tay cái lên mà khen rằng:
"Xem kìa, Kính Sinh nhà ta ngay đến cả ném đồ cũng chẳng giống ai..."
"Cái này, cái này ném ra nhìn đẹp thật đấy chứ? Sao mà tùy tay ném một cái cũng ra được cái hình thù hay ho thế này?"
"Kính Sinh à, con có biết trên thành phố có cái từ gì gọi là làm nghệ thuật không? Theo cha thấy, sau này chưa biết chừng con cũng là một người làm nghệ thuật đấy! Ha ha ha!"
Lại nói đến Vưu Tam Muội. Cô thay đổi rồi, trở nên hay nói hay cười, thậm chí còn chủ động muốn gần gũi với anh hơn.
Nhưng nếu tất cả những thay đổi này đều là vì bị ma nhập, thì anh thà rằng nàng đừng có thay đổi làm gì, cứ giữ lấy cái dáng vẻ lầm lì như lúc đầu là được. Dù sao cô cũng là vợ anh. Chỉ cần cô không chết, có thể sống tốt trên đời này thì dù cả hai chẳng bao giờ nói chuyện hợp nhau, cũng chẳng quấn quýt mặn nồng, họ vẫn có thể nương tựa vào nhau mà đi hết cuộc đời này.
Thế là đủ rồi.
Trần Kính Sinh mím môi, chậm chạp đứng dậy, ngồi xổm trên sàn để dịch chỗ nằm dưới đất của mình lại sát cạnh mép giường. Xong xuôi, anh mới nằm xuống với vẻ vô cùng mãn nguyện.
Anh nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Một gã trai mười tám tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn như mình, tuy rằng lấy vợ nhưng vẫn còn là trai tân chính hiệu đấy nhé!
Lần này Vưu Tam Muội không hề ngăn cản, ngược lại còn rất thoải mái mà dặn anh nhớ tìm chỗ nào râm mát mà đứng, đừng phơi mình dưới nắng gắt kẻo lại bị cảm nắng.
Trong túi Trần Kính Sinh có bao nhiêu tiền, Vưu Tam Muội đều nắm rõ. Mấy quả táo anh bày ra hôm qua chắc chắn đã ngốn sạch vốn liếng rồi, anh chẳng còn lại bao nhiêu đồng bạc lẻ đâu.
Ban đêm cô không cho anh đi ra ngoài, một phần là vì trời quá tối, tửu lượng của anh lại kém. Cô vẫn nhớ đời trước, chính vào một buổi tối, Lý Hằng đã hẹn anh đi uống rượu, rồi thừa lúc anh say khướt mà lừa lọc đủ đường. Vậy nên Vưu Tam Muội thầm hạ quyết tâm: Ban ngày đi lăng quăng thì được, chứ ban đêm đi nhậu nhẹt thì tuyệt đối không đời nào.
Vả lại, thằng Rỗ và thằng Cột chẳng hề khù khờ như cô tưởng, chúng rất biết cách “nắm thóp” Trần Kính Sinh. Chỉ cần chúng buông vài lời mỉa mai, bảo anh là kẻ sợ vợ thì đúng là đụng vào tổ kiến lửa. Như thế thì bao công sức cô vun vén cả ngày qua coi như đổ sông đổ biển hết.
Ăn sáng xong, hai đứa nhỏ Hạo Bắc và Hạo Nam dắt nhau đi học. Chị dâu cả và chị dâu hai ở trong bếp, người thì luôn tay làm việc, người thì bốc nắm hạt dưa đứng cạnh buôn chuyện phiếm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)