Lồng ngực Trần Kính Sinh phập phồng kịch liệt, cơn bực dọc bất chợt ập đến khiến anh vung tay giơ cái ca lên thật cao định ném mạnh xuống bàn...
Thế nhưng ngay khi vừa hạ tay xuống, anh lập tức thu lại mọi sức lực, chỉ dám đặt cái ca xuống mặt bàn một cách vô cùng nhẹ nhàng, khẽ khàng không một tiếng động.
Và rồi anh lại càng thấy bức bối hơn, phiền não hơn.
Anh cũng chẳng buồn xoay người lại, cứ thế nằm sõng soài ngay tại chỗ. Đôi mắt trong đêm sáng quắc lên đáng sợ, tinh thần thì tỉnh táo đến mức muốn phát điên.
Anh mở to mắt trừng trừng nhìn lên xà nhà, trong đầu những suy nghĩ không chịu nghe lời cứ thế bay nhảy loạn xạ.
[Cái câu cô ấy nói lúc nãy ở ngoài cửa, thật sự là không có ý đồ gì khác sao?
Chẳng lẽ thật sự là do mình đã hiểu sai ý?
Không đúng, không đúng!]
Trần Kính Sinh lắc đầu, theo bản năng anh đưa tay lên sờ vào đúng chỗ cánh tay vừa bị cô níu lấy.
Lúc ấy anh chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ, hai cánh tay phơi trần ra ngoài.
Khoảnh khắc Vưu Tam Muội ôm lấy cánh tay anh, thân hình cô dán sát vào người anh, anh lập tức cảm nhận được tất cả.
Ấm áp, và lại còn là sự mềm mại của hai...
“Bốp!”
Ngay cả bản thân còn chưa kịp phản ứng lại, Trần Kính Sinh đã tự vung tay tát cho chính mình một cái rõ kêu!
Cái tát đó trực tiếp đánh cho anh ngẩn người luôn!
Tát xong thì đầu óc anh cũng tỉnh táo và bình tĩnh lại được đôi chút. Anh tự nhủ trong lòng: Không được, không được, tuyệt đối không thể tiếp tục suy nghĩ bậy bạ nữa. "Con bệnh" nhà mình bây giờ thân thể yếu ớt thế này, đi bộ vài bước đã thở dốc rồi...
Sinh mạng mới là thứ quan trọng nhất, nếu mà người chết rồi, thì người đó cũng sẽ vĩnh viễn tan biến.
Tan biến một cách triệt để.
Trần Kính Sinh nằm giang rộng tay chân thành hình chữ Đại (大), nhắm nghiền mắt trong sự phiền não và rối bời.
Một lát sau, đôi mắt ấy lại bừng mở.
Anh chống tay ngồi bật dậy.
[Ủa mà khoan đã?
Thế... thế thì ít ra cô ấy vẫn ôm mình cơ mà!
Ban ngày cô ấy cũng ôm mình, lúc muốn nói cảm ơn mình ở ngoài cổng cũng ôm mình chặt cứng như thế.
Hai lần ôm đó cô ấy có thấy khó chịu hay phát bệnh gì đâu?
Vậy thì không thể để cô ấy ôm thêm một lúc nữa sao? Cứ ôm, ôm một cái thật chặt, rồi hôn thêm vài cái nữa chẳng hạn...]
Trần Kính Sinh bất giác nheo mắt lại, đầu lưỡi vô thức liếm liếm môi.
Khuôn miệng Vưu Tam Muội rất nhỏ nhắn, anh chỉ cần cắn một miếng là có thể ngậm trọn vẹn, kín mít đôi môi ấy.
Cái đêm định động phòng đó, anh hôn cô quá đường đột nên đã làm cô hoảng sợ.
Cô còn cào cấu vào thịt trên cánh tay anh, rồi cắn luôn vào môi dưới của anh một cái rõ đau.
Hơi đau một chút...
Niềm tin về sự tự chủ của Trần Kính Sinh bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh.
[Cái gì mà ôm với chả không ôm, hôn với chả không hôn, mình mà làm thế chắc chắn sẽ không kìm chế nổi mất!]
“Bịch” một tiếng, anh ngã phịch người xuống chiếc chiếu dưới đất, cả người cứng đờ mất vài giây.
Bất ngờ, anh “phốc” một cái chống hai tay nâng cả người lên..
Lên rồi lại xuống, lên rồi lại xuống.
Anh hùng hục làm động tác hít đất liên hồi!
Vưu Tam Muội nãy giờ không dám nhúc nhích dù chỉ nửa cái móng tay, cô lặng lẽ nuốt nước bọt, hồn vía lên mây, không dám thở mạnh mà chỉ biết rụt cổ kéo mép chăn lên che kín mít hai lỗ tai.
Đáng sợ quá đi mất!
Cái tên "Trần Chó Đen" nhà cô thế này là...
Bị nghẹn đến mức phát cuồng lên mất rồi!
Anh chàng Trần Kính Sinh này, một khi đã bắt đầu hì hục hít đất là chẳng tài nào dừng lại nổi. Cứ như anh vừa tìm được một chỗ để trút hết mọi bực dọc trong người ra vậy, mãi cho đến khi mồ hôi trên đầu tuôn ra như tắm, nhỏ tí tách xuống tấm đệm giường mấy giọt, anh mới thấy thỏa lòng mà dừng lại.
Còn về phần Vưu Tam Muội... lúc này cô đã thực sự chìm vào giấc ngủ sâu. Âu cũng là vì Trần Kính Sinh làm cái việc hít đất ấy quá lâu.
Trần Kính Sinh mình mẩy ướt đẫm mồ hôi, anh cởi chiếc áo ba lỗ và chiếc quần đùi ra. Nương theo ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, anh dùng chút nước còn sót lại trong chậu vắt khô chiếc khăn lông để lau mặt, rồi lau sạch khắp người.
Xong xuôi, anh mới nằm xuống lại chỗ nằm trải tạm dưới đất.
Cái nóng nảy, bồn chồn trong cơ thể cuối cùng cũng được giải tỏa bớt, đầu óc anh nhờ đó mà cũng trở nên tỉnh táo, sáng suốt hơn hẳn. Anh bắt đầu nhớ lại hai lần mình mất bình tĩnh trong ngày hôm nay.
Một lần là khi nghe thấy Trần Hạo Bắc và Trần Hạo Nam rỉ tai nhau rằng Vưu Tam Muội bị ma nhập. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Trần Kính Sinh lúc đó là: Nếu bị ma nhập, chẳng phải là sẽ mất mạng sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)