(*Ở thời đại này, thanh niên trí thức sau khi xuống nông thôn để làm nhiệm vụ xong thì có thể trở về quê hương, không cần ở lại nữa.)Còn Hắc Tử là một con cún.“Em biết nghĩ cho bạn bè như thế là tốt.
Thế nhưng, bây giờ là thời kỳ đặc thù, vả lại em đang còn nhỏ, nên không được làm mấy việc nguy hiểm như vậy.
Nếu sau này có xảy ra tình huống tương tự, thì em có thể đi tìm người lớn nhờ giúp đỡ mà.”“Bọn em đã nói với chú của Tiểu Lệ rồi, nhưng mà chú ấy không chịu giúp.
Chú ấy còn nói Hắc Tử chỉ là một con chó thôi, nó không đáng để phải cất công lên núi tìm."Đồng Tiểu Tùng cau mày nói tiếp: “Trong mắt của người lớn, Hắc Tử chỉ là một con cún có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Nhưng đối với Tiểu Lệ, đó là niềm vui duy nhất của bạn ấy.”Đồng Nghiên tiếp tục dẫn dắt Đồng Tiểu Tùng: “Lần sau mấy chuyện như vậy cứ nói với chị.
Chị sẽ giúp em.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


