Đồng Nghiên nhìn cảnh này, hai mắt cô hơi đỏ, nước mắt cũng chảy xuống.Trở lại quá khứ! Thật tốt.Cô có thể gặp lại những người thân yêu đã mất của mình.Thật tốt!Diêu Kim Mai chạy một hồi liền hết hơi, bà dừng lại, chống hai tay lên hông rồi gọi cậu nhóc: “Ranh con thúi, con nhìn xem con thành cái dạng gì rồi? Lũ khỉ hoang trên núi còn sạch sẽ hơn con.
Chờ cha con về xem ông ấy xử lí con như thế nào.”“Cha sẽ không vô lí giống mẹ đâu.
Nhóc con kia nghe lời con gái nói hơn là bà.Diêu Kim Mai nghĩ vậy liền quay vào nhà làm việc.Đầu tiên Đồng Nghiên cầm một xô nước tắm rửa sạch sẽ cho Đồng Tiểu Tùng.
Nhóc con bị nhột nên muốn tránh khỏi móng vuốt của cô, trong miệng không ngừng phát ra tiếng cười.“Chị, đừng đụng vào người em nữa, ngứa lắm!”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)