Nhìn chàng thanh niên ngoan cố như trâu này, Lưu Bảo Toàn đành bất lực lắc đầu, lại nhớ tới bộ dạng ban nãy của Chân Châu, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.
Chân Châu dọc đường đi về nhà, cô thật lòng cũng không muốn chuyện liên quan đến mặt mũi trở nên như thế này, quả thực là khéo quá thành vụng. Mặc dù cô đã cố tình đi đường nhỏ, cũng hết sức che đậy, nhưng vẫn bị vài người phụ nữ “nhiệt tình” bắt gặp.
Tuy không có ai mở lời hỏi han, nhưng trong lòng họ nghĩ thế nào thì Chân Châu không rõ.
Hôm nay cô đã ra khỏi nhà đi làm quen với môi trường thôn Đào Am, cũng nắm được thêm tình tiết cốt truyện, lúc này bụng vừa hay réo đói nên bèn đi về nhà họ Chân.
Nhà họ Chân hôm nay quả thực náo nhiệt vô cùng. Trần Hồng và Chân Thắng Lợi chỉ vì một câu nói của Chân Châu mà sáng sớm đã cãi nhau ầm ĩ một trận, Chân Đường khuyên can thế nào cũng không xong. Mãi đến tận trưa hai người mới bình tĩnh lại, lúc này mới chợt nhận ra mình đã mắc bẫy của Chân Châu rồi.
Trần Hồng tức giận đùng đùng định ra khỏi nhà tóm Chân Châu về, nào ngờ vừa ra đến cửa đã đụng ngay Trương Lan Phân. Đối phương lập tức buông lời mỉa mai xỉa xói, những lời khó nghe đến nhường nào cũng bị móc ra nói hết, không những chửi Trần Hồng mà còn tiện thể kéo cả Chân Thắng Lợi vào chửi chung một trận, nói đến mức lão nông chất phác này ngượng không ngẩng mặt lên nổi.
Gia đình ba người ngồi trong nhà hơn nửa ngày, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
“Con ranh chết tiệt! Mày chạy đi đâu hả!”
Cả nhà lúc này nhìn thấy Chân Châu thì nét mặt đều cực kỳ phức tạp. Trần Hồng không kìm nén nổi lửa giận, hùng hổ quát mắng xối xả, nào ngờ Chân Châu chẳng thèm liếc bà ta lấy một cái, cứ thế đi thẳng vào phòng của mình.
“Mọi người xem xem! Có phải bây giờ con ranh này muốn làm phản rồi không!” Trần Hồng khó tin trợn tròn mắt, sắc mặt Chân Thắng Lợi cũng u ám rống lên một tiếng: “Đứng lại!”
Chân Châu quay đầu lại với vẻ mặt cực kỳ thiếu kiên nhẫn. Chân Thắng Lợi gằn giọng hỏi: “Chuyện dì mày đem vải ra chợ đen bán, có phải là mày ăn nói xằng bậy không?”
“Đúng thế! Hai xấp vải màu hồng phấn của mày tao không hề động đến! Sáng nay còn suýt bị mày dọa cho một trận, con ranh chết tiệt, mày còn học được thói nói dối nữa hả!”
Chân Châu khẽ mỉm cười: “Ấy chết, dì, dì nói là hai xấp vải đó sao? Con lại cứ tưởng dì nói xấp vải màu xanh lam cơ? Ây da, hiểu lầm rồi, chủ yếu là vào tháng chạp năm ngoái, con vô tình nghe thấy dì và thím Vương nhắc chuyện ra chợ đen đổi xấp vải màu xanh lam... Cứ tưởng là chuyện từ hồi đó.”
Chân Châu vừa dứt lời, sắc mặt Trần Hồng thoắt cái đã tái mét.
“Không đúng à, con tận tai nghe thím Vương nói thế mà, thím ấy đâu có biết nói dối.”
Sắc mặt Chân Thắng Lợi lại càng sa sầm xuống: “Bà quả nhiên đã từng đi! Đã đi rồi mà còn đi bô bô với người ngoài! Đồ mụ già thối tha!”
Trần Hồng luống cuống thanh minh: “Không có, con ranh này quả thực đang ăn nói hàm hồ!”
Thấy bọn họ lại bắt đầu cãi vã, trong lòng Chân Châu đắc ý hết sức, điểm kinh nghiệm phản hồi từ hệ thống cũng tăng vọt “vèo vèo”. Cô vừa chuẩn bị trở về phòng lấy đồ rời đi thì không ngờ Chân Đường lại chặn ngay trước mặt.
“Chị... cho dù nói thế nào thì chúng ta cũng là người một nhà, chuyện ra chợ đen vốn dĩ chẳng vẻ vang gì, chị, chị làm như vậy chẳng phải là cố ý không để nhà chúng ta được yên ổn hay sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)