Chân Châu ngẫm nghĩ một chút rồi cất lời: “Ban nãy là tôi không đúng, tôi xin lỗi anh, tôi tên là Chân Châu, còn anh?”
Đã biết người đàn ông này có liên quan đến cốt truyện thì xem ra lúc này không thể vội vàng. Chân Châu quyết định giữ thái độ bình thường để giao tiếp tử tế với anh ta, ai dè người đàn ông vẫn chẳng màng tới cô, tự mình bước tới nhặt hai khúc rắn trên tảng đá ném vào gùi tre, sau đó quay đầu bỏ đi thẳng.
Chân Châu bĩu môi, đành phải hỏi hệ thống.
Từ lúc nãy hệ thống vẫn luôn im hơi lặng tiếng, lúc này Chân Châu hỏi nó mới đáp lại: [Giang Diễn, đồ tể thôn Đào Am, sách không miêu tả quá nhiều về anh ta, nhưng có thể khẳng định chắc chắn rằng anh ta có liên quan đến kỹ năng của ký chủ đó.]
Chân Châu hiểu ra rồi, xem ra ban nãy quả thực không phải ảo giác, không gian tùy thân à... Nếu bây giờ cô có được bàn tay vàng này thì thật tốt quá. Đáng tiếc, mặc cho cô gặng hỏi thế nào đi chăng nữa thì hệ thống cũng chỉ đáp là tạm thời chưa rõ, hệ thống cũng phải đợi sau khi kỹ năng được kích hoạt thì mới có thể cảm ứng được.
Thôi được rồi, tức là điểm mấu chốt này vẫn phải dựa vào chính cô tự tìm tòi, nhưng có phát hiện là việc tốt rồi. Chân Châu vỗ vỗ tay, quyết định bám theo, lững thững đi sau lưng người đàn ông kia. Xem ra khu rừng này tốt nhất nên hạn chế đến thì hơn, con rắn lúc nãy giờ vẫn còn làm cô thấy rùng mình.
“Giang Diễn!”
Bước chân của người đàn ông khựng lại, rồi anh tiến về phía dưới gốc cây.
[Đó là Bí thư chi bộ thôn Đào Am, tên là Lưu Bảo Toàn.]
Hệ thống gửi thông báo nhắc nhở, Chân Châu đứng cách đó không xa nhìn theo. Bí thư thôn sao... Cô chợt nảy ra một kế, cũng cất bước đi về phía gốc cây.
“Thế nào, chuyện tôi nói cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?” Lưu Bảo Toàn dường như đang bàn bạc chuyện gì đó với Giang Diễn, Giang Diễn cau mày lắc đầu. Lưu Bảo Toàn thở dài, ngay lúc đang định nói thêm điều gì thì Chân Châu đi tới.
“Đây là... Đại Nha sao?”
Lưu Bảo Toàn chợt ngừng lời, kinh ngạc nhìn Chân Châu. Chân Châu vội vàng gật đầu: “Cháu chào Bí thư ạ.”
“Mặt cháu... Cháu bị làm sao thế này?”
Chân Châu liếc nhìn Giang Diễn, dường như hoàn toàn không lo lắng anh ta sẽ vạch trần mình, cất lời: “Thưa Bí thư, mấy hôm nay cháu bị ốm, hôm nay đến đây là muốn xin chú nghỉ phép, ba ngày tới chắc cháu không có cách nào ra đồng làm việc được, có được không ạ?”
Sáng sớm Lưu Bảo Toàn đã nghe vợ mình kể chuyện nhà họ Chân, ban đầu trong lòng còn bán tín bán nghi, nhưng giờ nhìn thấy bộ dạng này của Chân Châu, làm sao mà không tin cho được! Nhìn gương mặt con bé xem, chẳng phải là vừa bị Trần Hồng đánh đập ở nhà đó sao?
Thế này thì sao mà được!
Sắc mặt Lưu Bảo Toàn lập tức trở nên nghiêm nghị, ông chẳng còn tâm trí đâu lo cho Giang Diễn nữa, bước tới dặn dò cẩn thận: “Chuyện nhà cháu chú đã biết rồi. Cháu cứ yên tâm, mấy ngày này cháu cứ ở nhà tĩnh dưỡng đi, chú sẽ sang nói chuyện với bố cháu.”
Mục đích ban đầu của Chân Châu là trốn tránh công việc đồng áng trong hai ngày, không ngờ lại nhận được niềm vui ngoài mong đợi, cô vội vàng nói: “Cháu cảm ơn Bí thư! Cảm ơn chú!”
“Về đi.”
Chân Châu gật đầu, sau đó xoay người rời đi. Lưu Bảo Toàn nhìn bóng lưng cô, lắc đầu: “Đúng là một cô gái đáng thương...”
Giang Diễn nghe vậy không nói năng gì, chỉ trầm mặc cúi người cõng chiếc gùi tre định rời đi. Lưu Bảo Toàn gọi anh lại: “Chuyện tôi vừa nói cậu suy nghĩ thêm đi, cậu sẽ không chịu thiệt đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)