Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Diệp Hồng Trân xuống giường, lén đi đến cửa phòng Nhan Như Ý. Bà đứng nghe một lúc, không thấy động tĩnh, không yên tâm, mở cửa bước nhẹ vào. Chẳng bao lâu bà lại bước nhẹ ra.
Nhan Quốc Cường: “Con nó ngủ chưa?”
Diệp Hồng Trân: “… Ngủ rồi.”
Ngủ còn ngon lành, ôm gối, ngáy khe khẽ. Bà đi đến tận mép giường mà con bé cũng không tỉnh.
Đêm trước ngủ không ngon, tối đó Nhan Như Ý gần như vừa chạm gối là ngủ.
Không mơ mộng gì, một giấc tới sáng, hôm sau tỉnh táo sảng khoái.
Vừa ăn sáng xong, La Tuệ Tuệ đạp xe leng keng đến trước cửa, gọi Nhan Như Ý: “Như Ý, đi nào!”
La Tuệ Tuệ và Nhan Như Ý là bạn học cấp ba, hai người hồi học cấp ba đã thân, rồi cùng thi đỗ đại học, chung khoa nhưng khác chuyên ngành. Nhan Như Ý học Văn vật, La Tuệ Tuệ học Lịch sử.
Khi phân công công tác, Nhan Như Ý được phân về Cục di sản văn hóa, La Tuệ Tuệ được phân về Ủy ban Giáo dục thành phố, hai cơ quan cùng một tuyến đường, vừa hay cùng nhau đi làm.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm. Nhan Như Ý mang theo sổ ghi chép, bút, cốc uống nước, bỏ hết vào túi đeo vai, treo túi lên ghi-đông xe.
Xe đạp là quà tặng của hai anh trai khi cô đỗ đại học, xe 26 màu cam, Nhan Như Ý giữ gìn cẩn thận, đạp bốn năm rồi mà còn như mới.
Diệp Hồng Trân: “Bằng tốt nghiệp, giấy báo đi làm đã cầm đủ chưa con?”
Nhan Như Ý: “Cầm rồi ạ.”
Diệp Hồng Trân vẫn không yên tâm, còn muốn kiểm tra, Nhan Quốc Cường từ trong nhà bước ra: “Lo xa, nó đâu còn con nít, cầm gì bản thân con nó còn không biết sao?"
Diệp Hồng Trân: “Ông đúng là loại đàn ông vô tâm, phủi tay làm chưởng quầy còn trách tôi. Con bé ngày đầu đi làm, lỡ quên thứ gì, trời nóng thế này, lại phải chạy một chuyến, nóng nực có phải ông đâu!”
Nhan Quốc Cường: “Tôi nói có mấy câu mà lại mắng tôi phủi tay làm chưởng quầy, nói tiếp bà lại trách tôi lắm miệng."
Nhan Như Ý và La Tuệ Tuệ đã đạp xa.
Cục di sản văn hóa nằm trên đường Trung Hưng, con đường này gần như toàn là cơ quan văn hóa: Cục di sản văn hóa, cửa hàng Văn vật, Ủy ban Giáo dục, Cung Văn hóa Công nhân, Báo xã đều ở trên tuyến này.
Bên cạnh Cục di sản văn hóa là khu đại viện quân khu, trông có hơi không hợp cảnh.
Không biết khi chọn địa điểm có phải cố ý đặt hai cơ quan này cạnh nhau không.
Dù sao trong kho của Cục di sản văn hóa có vô số bảo vật vô giá, làm hàng xóm với đại viện quân khu, ít nhất không cần lo về vấn đề an toàn.
Nếu thật có trộm, chưa kịp cạy cửa kho, đồng chí giải phóng quân đã kê súng vào đầu tên trộm.
Ngày đầu đi làm, Nhan Như Ý tinh thần phấn chấn.
Vừa bước vào đại viện Cục di sản văn hóa, phía sau có người gọi cô: “Như Ý!”
Nhan Như Ý và Thẩm Chí Dân đến gần như cùng lúc.
Nhan Như Ý nhìn thấy Thẩm Chí Dân, cô không muốn để ý đến anh ta, nghĩ chắc anh ta cũng chẳng muốn gặp cô nên đi thẳng vào.
Không ngờ Thẩm Chí Dân lại gọi cô.
Hôm nay Nhan Như Ý mặc váy liền màu vàng. Da cô trắng, càng làm cô trông tươi tắn.
Người cũng rạng rỡ, như cây chuối cảnh trong bồn hoa trước cổng Cục di sản văn hóa, rực rỡ sáng bừng.
Trên người cô hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ đau khổ thất tình nào.
Trong lòng Thẩm Chí Dân rất khó chịu, bước nhanh mấy bước đuổi theo Nhan Như Ý: “Như Ý, em đến đi làm à?”
Nhan Như Ý: “Không thì tôi đến du lịch chắc?”
Thẩm Chí Dân: “…” Giọng điệu này chắc chắn là còn vương tình cảm với anh, chắc luôn.
Nghĩ vậy, Thẩm Chí Dân thấy lòng dễ chịu hơn chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


