Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lỡ sau này sinh con giống y ba nó, chẳng phải khó chịu cả đời.
Nhưng dù sao cũng không phải con rể mình, Diệp Hồng Trân khinh thường chứ chưa từng nói ra.
Mà Thẩm Xảo Tú lại muốn giới thiệu Quách Thiên Lượng cho Nhan Như Ý.
Quách Thiên Lượng tuy cao hơn Lý Thành Hải một chút, nhưng diện mạo cũng khó coi như nhau, còn gầy hơn, gió thổi muốn bay, nhìn đâu ra người khỏe mạnh.
Biết đâu bị lao, nghe nói người bị lao đều rất gầy, ăn bao nhiêu cũng không béo.
Không phải nhà nghèo không có cơm ăn, nếu cơ thể bình thường, sao lại gầy thế?
Tết năm đó Diệp Hồng Trân đã nói rõ với Thẩm Xảo Tú, dù không có Thẩm Chí Dân, bà cũng không xem trọng Quách Thiên Lượng, bảo Thẩm Xảo Tú đừng nhắm vào con gái bà.
Thẩm Xảo Tú: “Lòng tốt bị coi thành lòng lang dạ sói, tôi chỉ muốn tìm cho Như Ý một nhà chồng tốt. Nó không còn nhỏ nữa, không tìm khéo lại ế…”
Thấy Diệp Hồng Trân đặt đồ may vá trong tay xuống đi cầm chổi, Thẩm Xảo Tú đứng bật dậy chạy ra ngoài: “Chê chê chê, tôi muốn xem con gái cô tìm được con rể tốt cỡ nào! Để nó thành gái già đi, mù què gì phải lấy hết! Hôm nay tôi để lời lại đây, nếu Như Ý tìm được đối tượng còn tốt hơn Quách Thiên Lượng, tôi vặn đầu xuống cho cô làm cái bô! Không tin thì cứ chờ mà xem…”
Trước khi chổi rơi xuống, Thẩm Xảo Tú đã chạy mất dạng.
Diệp Hồng Trân xách chổi đuổi ra tận cổng sân, Thẩm Xảo Tú đã chạy mất hút!
Diệp Hồng Trân tức đến đau gan, tối hôm đó kể tội trước mặt Nhan Quốc Cường: “Như Ý nhà mình mới bao nhiêu tuổi, Thẩm Xảo Tú đã rủa nó ế. Ế thì sao, ế tôi nuôi cả đời, đâu có ăn miếng nào nhà bà ta, liên quan quái gì đến bà ta.”
Nhan Quốc Cường tuy thương con gái, nhưng chuyện trong nhà ông không mấy để tâm, bởi vì đã có vợ quán xuyến.
Với lại, chị em dâu cãi nhau, đàn ông ông khó mà xen vô, chẳng lẽ đứng cùng vợ mắng chị dâu sao.
Ông bèn an ủi vợ: “Em gái bà nói rồi à, em ấy muốn tìm cho Như Ý nhà chồng tốt, mình chờ tin của em ấy là được.”
Diệp Hồng Trân nghe vậy đỡ tức phần nào.
Em gái bà là Diệp Hồng Quyên làm ở bệnh viện số Một thành phố, còn là y tá trưởng, quen biết rộng, lại lo chuyện của cháu, chắc chắn tìm được đối tượng tốt cho con gái, ít ra tốt hơn Thẩm Chí Dân.
Bà bị Thẩm Xảo Tú chọc tức đến hồ đồ: con gái mình xinh xắn, lại là sinh viên đại học, tốt nghiệp là cán bộ nhà nước. Điều kiện tốt như thế, không chỉ cần chọn, mà còn phải chọn cho thật kỹ!
Nhan Như Bình muốn chọn thì nó phải có được điều kiện như con gái mình!
Nghĩ vậy, Diệp Hồng Trân thấy dễ chịu hơn nhiều, trong lòng vẫn bực: “Như Ý vừa chia tay Thẩm Chí Dân, Thẩm Xảo Tú đã đến nói mấy lời đó, chẳng phải đâm thẳng vào tim con bé sao? Miệng nó không nói, lòng không biết chịu đựng cỡ nào. Tối qua nó buồn đến ngủ không ngon, sáng dậy quầng mắt đen thui, tối nay chắc cũng không ngủ nổi.”
Càng nghĩ càng lo, bà nói với Nhan Quốc Cường: “Tôi đi xem con bé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)