Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lý Yến muốn tìm đồng minh, Phương Thải Vân không đón lời, khiến cô xụ mặt, bĩu môi, không nói nữa.
Vừa ăn xong, Nhan Minh Hải nói với Phương Thải Vân: “Lát nữa em bế Diệu Diệu về trước, không cần chờ anh.”
Diệu Diệu là con gái của Nhan Minh Hải và Phương Thải Vân, tên đi học là Nhan Vĩnh Đan, vừa mới tập đi. Nhìn thấy ba đứng dậy liền dang tay đòi bế.
Nhan Minh Hải vuốt má con gái: “Để mẹ bế con, ba với chú hai đi bắt ve sầu, mai sáng rang ve cho con ăn.”
Nói xong ra hiệu cho Nhan Minh Đào, Nhan Minh Đào vội vàng ăn hết mấy miếng cơm trong bát, đặt bát xuống, hai anh em đứng dậy đi ra ngoài.
Diệp Hồng Trân không tin họ đi bắt ve thật: “Hai đứa đi làm gì?"
Nhan Minh Đào chỉ đáp có chút việc cho qua chuyện rồi đi mất.
Diệp Hồng Trân lẩm bẩm: "Chuyện gì chứ? Thần thần bí bí!"
Miệng thì lẩm bẩm vậy chứ bà không gặng hỏi thêm.
Thằng hai Nhan Minh Đào tính tình hoạt bát, nhưng đứa lớn Nhan Minh Hải lại chín chắn. Có thằng cả theo, hai đứa sẽ không làm chuyện gì khác người, cứ để chúng đi thôi.
Nhà họ Nhan chỉ có mỗi một cô con gái, Nhan Minh Hải và Nhan Minh Đào nhìn thấy em gái duy nhất bị ấm ức, tám phần là đi rình Thẩm Chí Dân, thay em ra mặt.
Tối nay Thẩm Chí Dân bị một trận đòn là chạy không khỏi.
Đoán được rồi nhưng cô không nói với ai.
Anh trai đứng ra che chở cho em gái không phải lẽ đương nhiên sao? Với lại, là Thẩm Chí Dân xử sự không đàng hoàng trước, bị đánh là hắn đáng đời.
Không nói với Lý Yến vì biết tính cô em dâu này nhỏ nhen, sợ cô ấy quay lại mắng Nhan Minh Đào gây chuyện, hai vợ chồng lại vì chuyện này mà cãi nhau.
Lại nói về phía Tống Dật Bình, anh phải đi công tác, thời gian đi không ngắn, trước khi đi việc trong đơn vị phải sắp xếp đâu ra đó, anh bận đến trời tối mới về nhà.
Phương Ngọc Như và Tống Thành Nhân đang ngồi trên sofa đọc báo, thấy Tống Dật Bình về, Phương Ngọc Như đặt tờ báo xuống, hứng thú nói với con trai: “Con về rồi à, mau tìm cho mẹ một tấm ảnh của con, phải là ảnh một mình con.”
Tống Dật Bình lập tức có linh cảm xấu: “Cần ảnh của con làm gì?”
Phương Ngọc Như nói: “Dì Liễu của con giới thiệu cho con một đối tượng, con sắp đi công tác, cũng không có thời gian gặp cô gái ấy, mẹ với dì Liễu bàn rồi, hai đứa xem ảnh của nhau trước, nếu đều hài lòng thì đợi con công tác về mẹ sắp xếp hai đứa gặp mặt.”
Tống Dật Bình, “Con không phải nói là con không có thời gian…”
“Chỉ gặp một lần, tốn bao nhiêu thời gian của con? Mẹ nói cho con biết, cô gái ấy là sinh viên đại học, xinh, công việc lại tốt, còn tốt hơn mấy người trước giới thiệu cho con. Lần này mà bỏ lỡ, con có hối hận cũng không có thuốc hối hận.”
Những người trước giới thiệu, Tống Dật Bình không muốn gặp thì thôi, nhưng lần này cô gái này, bác sĩ Liễu khen hết lời.
Tuy bà chưa gặp cô gái đó, nhưng nghe bác sĩ Liễu kể điều kiện của cô ấy, bà nghe cũng rất hài lòng, lần này bất kể thế nào cũng phải để Tống Dật Bình gặp mặt cô gái ấy một lần.
Tống Dật Bình phải đi công tác, vậy thì xem ảnh trước.
Lỡ mà vừa mắt thì sao?
Thế là bà liên hồi giục Tống Dật Bình đi lấy ảnh.
Tống Thành Nhân nháy mắt ra hiệu với Tống Dật Bình, mấp máy môi dùng khẩu hình miệng: “Mau đi lấy ảnh cho mẹ con, tối nay vượt qua trước đã, không thì mẹ con lải nhải cả tối, hai ba con mình đừng mong yên thân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)