Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thấy Nhan Như Ý hơi khó hiểu, Diệp Hồng Trân bên cạnh giải thích: “Dì con giới thiệu cho con một đối tượng. Người ta dạo này không rảnh gặp mặt, muốn đổi ảnh xem trước.”
Bây giờ trong đầu Nhan Như Ý toàn là xấp tiền đại đoàn kết, cả người như bay trên mây, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện khác, đáp luôn: “Giờ con không muốn tìm đối tượng.”
Diệp Hồng Quyên thấy con bị Thẩm Chí Dân làm tổn thương, không thì trẻ như vậy sao lại không muốn yêu đương. Càng phải giới thiệu cho con gái mới được, có đối tượng mới sớm dứt ra khỏi cái bóng cũ.
Diệp Hồng Quyên: “Tìm đối tượng thì phải tìm. Đâu phải một cái là gặp được người hợp. Phải tìm chậm rãi, thấy hợp thì gặp, không hợp thì tìm tiếp.”
Diệp Hồng Trân: “Dì con nói đúng. Đâu phải bắt con yêu liền. Hợp thì yêu thử, không hợp thì tìm tiếp. Kiểu gì rồi cũng gặp người hợp.”
Cô đưa tấm ảnh cho Diệp Hồng Quyên.
Diệp Hồng Quyên không hài lòng: “Đây là từ hồi con tốt nghiệp cấp ba đúng không. Lâu thế rồi, nhìn không ra là con nữa. Đổi tấm khác.”
Nhan Như Ý: “Không còn. Gần nhất chỉ có tấm này.”
“Con tốt nghiệp đại học không chụp ảnh mới?”
“Không. Lúc đó người rửa ảnh quá nhiều, ảnh chứng minh đều dùng tấm này.”
Sợ Diệp Hồng Quyên không tin, cô mang cả album đưa cho dì xem.
Lật từ đầu đến cuối, đúng là có ảnh chụp một mình, nhưng đều là ảnh từ trước nữa, còn sớm hơn cả tấm ảnh kia.
Lý Yến muốn đẩy nhanh cuộc hôn nhân này, nhiệt tình góp ý: “Ngày mai Như Ý đến tiệm chụp ảnh chụp tấm mới không phải được à?”
Lời này gợi ý liền đánh vào trọng tâm, khiến Diệp Hồng Quyên nhớ ra. Bà nói với Nhan Như Ý: “Dì nhớ ở đối diện đơn vị của cháu có tiệm chụp ảnh, ngày mai cháu tranh thủ rảnh đi chụp một tấm, vài phút là xong. Mấy hôm nữa dì qua lấy. Cứ định vậy nhé, không còn chuyện gì nữa, dì về nấu ăn đây.”
Nói xong đứng dậy, dắt xe, gió cuốn mà đi mất.
Diệp Hồng Trân gọi với theo: “Đến giờ ăn rồi, ở lại ăn xong…”
Chưa nói dứt câu thì Diệp Hồng Quyên đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Diệp Hồng Trân thở dài: “Ông bà ngoại đâu có ai hấp tấp vậy đâu, chẳng biết dì mấy con giống ai nữa."
Quay đầu lại thấy Tiểu Hoa đang vòng quanh xe đạp của Nhan Như Ý, ngẩng đầu kêu meo meo, còn muốn giơ vuốt với túi giấy dầu treo trên tay lái.
Bà hỏi: “Trong giấy gói là gì mà Tiểu Hoa cứ kêu suốt vậy?”
Nhan Như Ý lúc này mới nhớ ra chỗ thịt kho vừa mua, bị dì hỏi ảnh làm rối hết đầu, quên mất không lấy xuống. Cô lấy túi giấy dầu khỏi tay lái: “Con mua ít thịt bò và lòng heo.”
Diệp Hồng Trân nói: “Đúng ý anh hai con rồi, ngày nào cũng càm ràm đòi ăn thịt, sáng nay còn nhắc nữa.”
Phương Thải Vân nhận thịt bò kho và lòng heo, đem vào bếp bày ra đĩa.
Lý Yến cũng đi theo vào bếp, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không phải lễ tết gì, vậy mà nào là thịt bò kho, nào là lòng heo, lại còn mua nhiều như thế. Chưa kiếm được đồng nào mà đã tiêu xài mạnh tay, không gả vào nhà giàu thì nuôi nổi à.”
Phương Thải Vân cực kỳ chán kiểu này của Lý Yến, không dám nói thẳng, chỉ thích xì xầm sau lưng. Hơn nữa chỗ thịt này cũng đâu phải một mình em chồng ăn, mọi người cùng ăn không phải tốt sao? Có mất một xu nào đâu mà còn chê bai.
Cô coi như không nghe thấy, không tiếp lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
