Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Một cân là 2 đồng 2, bốn cân là 8 đồng 8, Nhan Như Ý tiện thể lấy thêm ít lòng heo, đủ tròn 10 đồng.
Khu tập thể Nhà máy Máy công cụ 31.
Nhan Minh Hà đang cùng đám bạn nhỏ chơi đánh trận, trên đầu đội mũ kết bằng cành liễu, tay cầm cành cây làm súng, miệng “đoàng đoàng đoàng”, chạy khắp sân.
Nhan Như Ý vừa vào cổng khu tập thể, đã bị Nhan Minh Hà cản lại, cành cây giơ về phía cô: “Giơ tay lên, giao súng ra đầu hàng, không thì giết!”
Nhan Như Ý giơ tay gạt “khẩu súng” của nó sang một bên: “Làm bài tập xong chưa?"
Nhan Minh Hà lập tức xìu xuống, quyết định không chơi với chị nữa, quay đầu chạy. Chạy được hai bước lại quay lại hét to: “Dì đến rồi đó nha, dì bảo muốn giới thiệu đối tượng cho chị, là bộ đội đó!”
Hét xong còn làm mặt quỷ với Nhan Như Ý, rồi cắm đầu chạy.
Nhà họ Nhan.
Diệp Hồng Trân vừa nhặt rau vừa nghe Diệp Hồng Quyên kể: “Tối qua ăn cơm, em ngồi cạnh bác sĩ Liễu ở khoa, nói chuyện vài câu, nhắc tới chuyện tìm đối tượng cho Như Ý. Bác sĩ Liễu quen nhiều người, điều kiện đều tốt. Em muốn nhờ chị ấy để ý giúp. Trùng hợp là bên chị ấy đúng lúc có một cậu, nhà người ta cũng đang muốn giới thiệu đối tượng. Em nghe điều kiện của cậu ta, thấy hợp với Như Ý. Bác sĩ Liễu cũng biết Như Ý, chị ấy bảo hai đứa rất xứng.”
Diệp Hồng Trân nghe nhắc bác sĩ Liễu thì biết, ba chị ấy ở trong quân đội, hình như là cán bộ lớn, nhà ở khu gia đình quân nhân.
Đã là người bác sĩ Liễu giới thiệu, chắc chắn tốt.
Diệp Hồng Trân lập tức hứng thú: “Cậu đó tên gì? Bao nhiêu tuổi? Làm gì?”
Diệp Hồng Quyên: “Gọi là Tống Dật Bình, năm nay 26 tuổi, công tác trong quân đội, là một đoàn trưởng.”
Diệp Hồng Trân kinh ngạc: “Trẻ vậy mà là đoàn trưởng rồi?”
“Người ta từng đi ra chiến trường đánh giặc, lập công hạng nhất, được đề bạt phá lệ, trẻ mà tài giỏi.”
“Tuổi vậy cũng không nhỏ, sao chưa có đối tượng?”
“Chị lúc thì bảo người ta trẻ, lúc lại chê người ta lớn tuổi, thế là sao? Đó là vì toàn tâm lo công việc, nên chậm trễ chuyện hôn nhân đại sự thôi. Biết đâu là đợi Như Ý nhà mình đó. Với lại, 26 không lớn, chỉ hơn Như Ý 4 tuổi, em thấy vừa đẹp.”
Diệp Hồng Trân nghe thế càng hài lòng.
Hơn 4 tuổi không coi là lớn, hơn vài tuổi cũng tốt, biết thương vợ.
“Làm lính tốt lắm, lính đáng tin. Hơn Như Ý 4 tuổi thật sự không lớn. Người ta cũng có chí tiến thủ. Ba mẹ cậu ấy làm gì?”
Con rể tốt cũng phải xem ba mẹ ra sao, phải biết lý lẽ.
Tre cong khó ra măng thẳng, ba mẹ xấu tính thì làm sao dạy ra con tốt, dù cậu trai đó có giỏi mấy cũng không gả được!
Diệp Hồng Quyên: “Ba mẹ cậu ấy đều trong quân đội. Ba là quân trưởng, mẹ là bác sĩ, làm ở bệnh viện quân khu, nghe bác sĩ Liễu nói là trưởng khoa.”
Diệp Hồng Trân nghe mà hoảng, rớt cả bó rau trong tay, liên tục xua tay: “Không được không được, không môn đăng hộ đối, điều kiện nhà mình so với bên ấy chênh lệch lớn quá. Như Ý nhà mình gả qua đó, chẳng phải chịu thiệt à? Nhà mình không leo cành cao, tìm đối tượng môn đăng hộ đối là được.”
Diệp Hồng Quyên lại không thấy vậy: “Cao cái gì mà cao, quân trưởng không phải cùng cấp với anh rể em sao?”
Diệp Hồng Trân: “Hả?” Mặt ngu luôn.
Lão Nhan là thợ nguội cấp 7, sao lại cùng cấp với quân trưởng được?
Diệp Hồng Quyên giải thích cho Diệp Hồng Trân: “Anh rể em là thợ nguội bậc 7 đúng không, lên nữa là bậc 8 là hết cỡ. Ba của Tống Dật Bình là quân trưởng, lên nữa là tư lệnh, cũng là lên một cấp là hết. Hai người đâu không phải cùng cấp à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


