Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Hà Tại Hiền nói: “Xem theo phẩm tướng. Nếu phẩm tướng tốt, ít nhất là con số này.”
Anh chìa một bàn tay.
Như Ý đoán: “500?”
Hà Tại Hiền lắc đầu.
“5000?”
Hà Tại Hiền cười: “Đồng chí Nhan đoán bảo thủ quá. Nếu đưa vào nhà đấu giá Sotheby’s, giá khởi điểm sẽ không dưới 50 vạn.”
Nhan Như Ý kinh ngạc đến mức miệng có thể nuốt được quả trứng ngỗng. Cô đánh giá cái bát đó chừng 800 đồng, thấy anh ta giơ một tay, còn tưởng mình đoán cao nên mới mở miệng nói 500 đồng. Sau cắn răng nâng lên 5000, không ngờ cô ước tính ít hơn ít nhất hai chữ số!
50 vạn cơ đấy!
Tính nhẩm không nổi, về nhà phải lấy sổ ra tính cho chắc: 50 vạn bằng mấy năm lương của ba cô!
Hà Tại Hiền hỏi: “Đồng chí Nhan có men tuyết hoa, hay người quen có? Nếu muốn bán, tôi có thể giúp giới thiệu, tuyệt đối sẽ không để đồng chí thiệt.”
Như Ý hoàn hồn: “Không có, hồi đi học nghe thầy nói qua, hiếu kỳ nên hỏi thử.”
Bà ngoại thương cô nhất, có thứ gì tốt cũng nghĩ đến cô trước. Cô muốn gì, chỉ cần bà có thì sẽ cho cô, không có thì tìm cách xoay xở mà chuẩn bị cho cô.
Giờ bà ngoại mất rồi, cái bát nhỏ kia là kỷ vật duy nhất bà để lại cho cô. Bao nhiêu tiền cô cũng không bán.
Huống chi bây giờ cô không thiếu tiền tiêu.
Hà Tại Hiền cũng chỉ thuận miệng hỏi, không nghĩ nhiều.
Men tuyết hoa đời Tuyên Đức quý như thế, người thường sao có được. Anh chơi cổ vật bao năm nay, chỉ thấy một lần trong tay một nhà sưu tầm nước ngoài, báo bối chẳng dễ đem ra cho người xem.
Ra khỏi tiệm trà, Hà Tại Hiền muốn đưa Nhan Như Ý về nhà.
Nhan Như Ý thấy như vậy quá thu hút sự chú ý nên từ chối.
Hà Tại Hiền lại cảm ơn mấy lần rồi lái xe rời đi.
Nhan Như Ý đạp xe, lâng lâng chạy về nhà.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu cô thấy nhiều tiền như vậy. Gần bằng hai tháng lương của ba cô! Vẫn là do chính cô kiếm được!
Hoa Ngọc Thanh vừa bày khay thịt bò hầm tương vừa nấu xong lên quầy thì thấy Nhan Như Ý bước vào.
Từ lúc Nhan Như Ý còn nhỏ, Nhan Quốc Cường thường chở cô đến mua đồ lòng heo chín làm món nhắm rượu. Lớn thêm chút nữa là cô tự đến mua, chạy một chuyến được ba cho một xu tiền công chạy việc.
Hoa Ngọc Thanh coi như nhìn cô lớn lên, thân lắm, tiếp đón: “Ô, cô sinh viên đến rồi à, lại mua đồ nhắm cho ba à?”
Thật ra không phải, là cô tự thèm thịt. Nhưng Nhan Như Ý không nói rõ, nói với Hoa Ngọc Thanh: “Dì Thanh, con lấy hai cân thịt bò hầm tương.”
Hoa Ngọc Thanh nói: “Con đến đúng lúc thật, vừa mới ra lò, nhìn kìa còn bốc hơi nóng.”
Nhan Như Ý hít mũi: “Thơm quá, đi từ xa con đã ngửi thấy rồi.”
Hoa Ngọc Thanh: “Chứ còn gì nữa, hôm nay nấu rất đậm vị.”
Hoa Ngọc Thanh cầm dao cắt thịt bò cho Nhan Như Ý, miệng thì nói: “Dì vừa thấy cả nhà anh cả con đến."
Anh cả Nhan Minh Hải và chị dâu Phương Thải Vân đều làm ở nhà máy thép thành phố, phúc lợi nhà máy tốt, chỉ cần kết hôn là được phân nhà, hai người cưới xong thì dọn ra ngoài, nếu không có chuyện gì quan trọng, cuối tuần mới ghé về.
Hôm nay chắc nghe chuyện Nhan Như Ý chia tay với Thẩm Chí Dân nên đặc biệt tới.
Bây giờ trong tay cô có tiền nên vô cùng hào phóng, nói với Hoa Ngọc Thanh: “Dì, vậy thêm cho con hai cân nữa.”
Hoa Ngọc Thanh: “Được liền.”
Bà chọn phần ngon nhất cắt đủ bốn cân, lại cắt thành lát, dùng giấy dầu gói vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







