Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Hiểu Hiểu vẫy tay, không ngoảnh đầu lại rời khỏi khu tập thể thanh niên trí thức.
Phía tây công xã có một nhà máy cơ khí khá lớn, là chi nhánh của nhà máy cơ khí huyện, có hơn trăm công nhân làm việc.
Cô dự định hôm nay sẽ thử bày hàng trước cổng nhà máy này. Nếu đi ngay bây giờ thì chắc kịp giờ công nhân tan ca ăn trưa.
Đi bộ hơn nửa tiếng, khoảng 11 giờ 20 phút cô đã đến trước cổng nhà máy.
Giờ nghỉ trưa còn khoảng mười phút nữa. Trước cổng đã có vài người bày sẵn sạp hàng. Có người bán lạc và hạt hướng dương mà cô từng gặp ở công xã, có ông chủ tiệm bánh bao đối diện hợp tác xã cũng đang bán bánh nhân thịt, cả người bán rau củ phơi khô nữa.
Lục Hiểu Hiểu đảo mắt một vòng rồi chọn được một chỗ, đặt gùi xuống, bê chậu lòng heo ra ngoài rồi úp ngược gùi làm kệ.
Cô đặt chậu lòng lên chiếc gùi đã lật úp xong xuôi thì cổng nhà máy cũng mở, công nhân bắt đầu ùa ra.
Chỉ trong chốc lát, các sạp hàng đã có khách ghé. Bên phía cô cũng có mấy người tiến lại.
“Cô bán gì vậy?” Một người đàn ông trung niên mặc đồ công nhân hỏi.
Lục Hiểu Hiểu không nói gì, chỉ mở nắp chậu ra khiến mùi thịt thơm nức lập tức lan khắp không gian.
“Ôi, thơm quá đi mất!” Mấy người xung quanh ngửi thấy đều không nhịn được tấm tắc.
Người đàn ông trung niên cũng ngẩn người vì mùi thơm, nhưng vừa nhìn thấy lòng heo trong chậu thì lại chần chừ.
“Thật là mùi này phát ra từ đống lòng heo này sao?”
Trong suy nghĩ của ông, lòng heo thường rất nặng mùi, ăn cũng khó nuốt.
Lục Hiểu Hiểu gắp một đoạn nhỏ ra, cắt thành miếng rồi mỉm cười:
“Anh có thể nếm thử miễn phí một miếng, nếu thấy không ngon thì cũng không sao cả.” Giọng cô dịu dàng, ánh mắt bình tĩnh.
Người đàn ông vốn còn lưỡng lự, nhưng vừa nghe nói được ăn thử thì lập tức hết do dự.
Ông cầm lấy cây tăm đã chuẩn bị sẵn, xiên nhẹ một miếng đưa vào miệng.
Ngay khoảnh khắc hương vị lan tỏa nơi đầu lưỡi, mùi thơm đậm đà khiến vị giác ông như bùng nổ, cảm giác ngon đến mức khó tin.
Ông nheo mắt lại, từ từ nhai kỹ, tận hưởng hương vị rồi nuốt xuống một cách đầy tiếc nuối.
“Ngon thật đấy, ngon không tưởng nổi luôn.”
So với món thịt kho ở quán ăn quốc doanh còn ngon hơn nhiều, ông sống đến từng này tuổi, chưa từng nếm được lòng heo nào ngon đến vậy.
Những người xung quanh nghe ông khen ngợi nức nở, cũng lấy tăm xiên thử.
“Cô ơi, món này bao nhiêu một cân vậy?”
Lục Hiểu Hiểu thấy phản ứng thử món rất ổn, liền dịu giọng đáp:
“Lòng heo hầm gia vị, hai đồng một cân.”
Vừa nghe xong, đám người lúc nãy còn đang tấm tắc liền đồng loạt hít một hơi lạnh.
“Gì cơ? Tôi nghe nhầm không vậy? Hai đồng một cân? Cả món thịt kho ở quán ăn quốc doanh cũng chưa tới mức đó!”
“Đúng rồi đấy! Hai đồng là đắt quá, ở chợ lòng heo chỉ vài hào một cân thôi! Sao chế biến xong lại đội giá thế này?”
Đối mặt với làn sóng chất vấn, Lục Hiểu Hiểu đã sớm đoán trước.
“Mọi người đừng vội, nghe tôi giải thích. Lòng heo mua ở chợ tuy rẻ, nhưng mỗi cân sau khi làm sạch và luộc chỉ còn lại tầm ba lạng. Cộng thêm chi phí gia vị và hao hụt nữa, nên giá hai đồng thật sự là rất phải chăng rồi.”
Mấy người vốn còn nghi ngờ, sau khi nghe Lục Hiểu Hiểu giải thích thì cũng không nói thêm gì nữa.
“Đồng chí, cho tôi một cân.” Người đàn ông trung niên hỏi đầu tiên lên tiếng.
“Vâng ạ, anh đợi chút, tôi cân ngay đây.” Lục Hiểu Hiểu đáp xong liền nhanh tay cân cho ông ta một cân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






