Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mỗi khi nhớ tới việc bà ta giấu bao nhiêu tiền như vậy, mà vẫn luôn viện cớ nhà thiếu lương thực để để mặc mẹ con họ nhịn đói. Thậm chí nửa đêm Lục Kiều Kiều đói quá khóc òa lên, bà ta còn mắng họ ăn như heo, nói chính mẹ con họ làm nhà này nghèo mạt đi, người làm mẹ như bà lại giận đến run người.
“Sao bà ta có thể như vậy chứ?” Mẹ cô nghẹn lời vì tức, chỉ lặp đi lặp lại câu đó.
Lục Hiểu Hiểu không ngờ mẹ lại tức đến thế, có chút hối hận, sớm biết vậy đã không kể rõ ràng đến thế.
“Mẹ đừng buồn nữa, giờ chúng ta đâu còn liên quan gì đến họ nữa rồi, sau này nhất định sẽ sống ngày càng tốt hơn.” Cô an ủi.
Lục Kiều Kiều cũng ôm lấy mẹ, dịu dàng nói: “Mẹ đừng khóc nữa, bà nội là người xấu, sau này mình không thèm để ý đến bà nữa.”
Cuối cùng, nhờ lời khuyên nhủ của hai chị em, mẹ cô cũng không còn giận như trước nữa.
“Các con nói đúng, đã cắt đứt quan hệ rồi thì từ giờ chỉ cần sống cho thật tốt là được.”
Sau đó, Lục Hiểu Hiểu kể với mẹ về ý định làm ăn.
“Mẹ, con tính hôm nay đi công xã xem thử. Nếu thấy có việc nào hợp, mấy ngày nữa mình sẽ bắt đầu chuẩn bị luôn.”
Mẹ cô lo lắng nhìn cô: “Hiểu Hiểu, con đi một mình đến công xã thật không sao chứ? Hay để mẹ đi cùng con nhé?”
“Mẹ à, con mười lăm tuổi rồi, không phải trẻ con nữa đâu. Mẹ yên tâm, con làm việc có chừng mực, mẹ không phải lo đâu.” Cô cười nói.
Mẹ cô dịu dàng nhìn cô, cười bảo: “Mười lăm hay hai mươi lăm thì trong mắt mẹ con vẫn là một đứa trẻ.”
Lục Hiểu Hiểu ôm lấy tay mẹ làm nũng: “Cho nên người ta mới nói, có mẹ là có cả một kho báu!”
Lục Kiều Kiều cũng ôm lấy tay kia của mẹ, nói: “Kiều Kiều cũng là bảo bối của mẹ.”
Một câu ngây thơ của cô bé khiến mẹ và chị cùng phá lên cười.
...
Lục Hiểu Hiểu đi bộ nửa tiếng, lại đến công xã. Hôm qua vì vội mua đồ nên cô chưa kịp dạo kỹ.
Hôm nay trở lại với mục đích khảo sát thị trường, cô bắt đầu quan sát cẩn thận các quầy hàng ở khu này.
Cô nhận ra đa phần người bán ở đây đều bán quần áo, đồng hồ điện tử là những món dùng được lâu. Đồ ăn thì chỉ có một sạp bán lạc và hạt dưa. Cạnh hợp tác xã cung ứng lại có một tiệm bánh bao bán đồ ăn sáng.
Tiệm bánh bao làm ăn rõ là rất khá, dù đã mười giờ sáng mà khách vẫn ra vào tấp nập.
Mấy quầy quần áo và đồng hồ tuy cũng đông người, nhưng vì người bán quá nhiều nên lượng khách bị chia đều, buôn bán cũng chỉ ở mức trung bình.
Sạp hạt dưa, lạc thì tuy không đông bằng tiệm bánh bao, nhưng người mua cũng không ít.
Tổng kết lại, Lục Hiểu Hiểu thấy rằng kinh doanh đồ ăn vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Tuy quần áo và đồng hồ có lợi nhuận cao, nhưng người bán quá nhiều, ai tìm được nguồn hàng là có thể làm được.
Còn đồ ăn thì khác, chỉ cần hương vị ngon là không lo thiếu khách. Dân dĩ thực vi thiên mà!
Hơn nữa, làm đồ ăn còn phụ thuộc vào tay nghề cá nhân, cùng một nguyên liệu, hai người nấu cũng có thể ra hương vị khác nhau.
Nhưng muốn bán đồ ăn thì cũng phải tính xem nên làm món gì.
Lục Hiểu Hiểu đang mải nghĩ thì chợt lóe lên một ý tưởng trong đầu.
Cô lập tức quay người bước vào hợp tác xã, mua một ít nguyên liệu như hồi, quế, sau đó đến sạp thịt ở công xã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)