Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mẹ, giờ không phải lúc cãi nhau, quan trọng là mau tìm lại số tiền đã mất!” Ông ta nhắc.
Vừa nhắc đến tiền, bà cụ Lục lại bắt đầu gào lên:
“Tao nói rồi là mất sạch rồi! Bị cái đồ trời đánh nào đó trộm mất, giờ tao biết đường đâu mà tìm nữa chứ!”
Nói xong lại tiếp tục tru tréo.
“Mẹ...” Lục Kiến Quân còn muốn nói thêm gì đó.
“Trưởng thôn, ông cuối cùng cũng đến rồi! Ông nhất định phải làm chủ cho tôi! Tiền của tôi bị trộm sạch rồi, ông phải giúp tôi bắt cái đồ trời đánh đó về cho tôi!”
Tiếng hét chói tai của bà ta khiến tai trưởng thôn nhức nhối, gân xanh trên trán giật giật liên hồi.
“Vương Đại Nương, im miệng cho tôi!” Trưởng thôn cuối cùng cũng không nhịn được, gầm lên một tiếng.
Tiếng gào của bà cụ Lục lập tức im bặt. Bà ta ngẩn người một lúc, rồi lại định tiếp tục tru tréo.
Lục Kiến Quân sợ mẹ chọc giận trưởng thôn, vội vàng lao lên bịt miệng bà ta lại, rồi cười gượng với trưởng thôn.
“Trưởng thôn, mẹ tôi chỉ là đau lòng quá thôi, ông đừng chấp bà ấy.”
Trưởng thôn hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, mà bắt đầu hỏi rõ đầu đuôi sự việc.
Khi nghe nói mấy ngàn đồng của bà cụ Lục bị ai đó trộm mất, mặt trưởng thôn lập tức sa sầm.
Bao năm nay, thôn Dương Liễu dưới sự dẫn dắt của ông luôn được xếp loại tập thể tiên tiến, thế mà giờ lại xảy ra vụ trộm lớn thế này chẳng khác gì vả vào mặt ông – một trưởng thôn thất trách!
Tự trách mình xong, ông nghiêm giọng nói với nhà họ Lục:
“Mất trộm mấy ngàn đồng là chuyện lớn đấy, vẫn nên báo công an đi!”
Tuy trưởng thôn không muốn phiền đến công an, nhưng chuyện to thế này đâu phải ông có thể xử lý nổi.
Vẫn nên để công an đến điều tra thì hơn, dù sao người ta chuyên nghiệp.
“Trưởng thôn, nếu báo công an rồi, có tìm lại được tiền không?” Bà cụ Lục gỡ tay Lục Kiến Quân ra, hỏi gấp.
“Cuối cùng có lấy lại được tiền hay không thì tôi cũng không dám chắc, nhưng chuyện đã lớn như vậy rồi, ngoài báo công an ra thì chẳng còn ai giúp nổi đâu.”
Trưởng thôn đầy vẻ bất lực, nếu có thể thì ông cũng không muốn báo công an.
Thời buổi này dân chúng vốn rất sợ công an, bình thường nếu có mâu thuẫn hay xích mích gì, mọi người thường chỉ nhờ trưởng thôn các làng ra mặt giải quyết.
Ánh mắt hy vọng cuối cùng của bà cụ Lục cũng tắt lịm sau khi nghe lời này của trưởng thôn.
“Trưởng thôn, vậy thì báo công an đi!”
Lục Kiến Quân cũng hiểu rõ giờ ngoài báo công an thì chẳng còn cách nào khác.
Bà cụ Lục như thể bị rút sạch linh hồn, ngồi bệt dưới đất, thất thần bất động.
Cuối cùng, chính Lục Kiến Quân là người đi báo công an, còn Lục Hiểu Hiểu thì rời đi ngay sau đó.
Về đến khu tập thể trí thức, mẹ cô vừa hay đã nấu xong bữa sáng, vội vàng bưng ra.
“Mau ăn đi con! Sáng sớm chưa kịp ăn gì đã chạy ra ngoài, sau này không được như thế nữa đâu đấy.” Mẹ cô vừa trách yêu vừa dọn đồ ăn.
Lục Hiểu Hiểu tuy có ăn tạm củ khoai lang lót dạ, nhưng giờ vẫn đói meo, nên vừa gật đầu vừa vùi đầu vào ăn lấy ăn để.
Đến khi ăn no nê, cô mới lau miệng, rồi kể lại mọi chuyện xảy ra ở nhà họ Lục cho mẹ nghe.
Mẹ cô sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Bà nội con thật sự có nhiều tiền như thế sao?”
Hôm qua Lục Hiểu Hiểu tuy cũng có nói bà cụ Lục giấu mấy ngàn đồng, nhưng mẹ cô lúc đó chỉ nghĩ con bé nói cho hả giận thôi.
Không ngờ, bà cụ Lục thực sự cất được từng ấy tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






