Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Cầm Chổi Đánh Cả Nhà Nội Cực Phẩm Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Gương mặt Lục Kiến Quân đầy vẻ tự hào vì nhà họ là nhà thứ hai trong thôn mua được tivi.

Nguyễn Chiêu Đệ cũng cười tươi khi nhìn thấy chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng này. Nếu em trai bà ta mà cưỡi chiếc này về làng, chắc chắn khiến người ta ghen tỵ chết mất.

Lục Kiến Quân khiêng tivi xuống từ yên sau xe đạp, đặt vào chính giữa nhà, rồi cắm điện.

Nhấn nút bật, màn hình lập tức hiện đầy những đốm trắng xóa.

Bà cụ Lục được Nguyễn Chiêu Đệ đỡ vào nhà. Vừa thấy màn hình toàn tuyết, bà ta lập tức nhíu mày.

"Kiến Quân à, sao thế này? Sao trong đó chẳng thấy người gì cả? Tao nhớ tivi nhà trưởng thôn là có người nói chuyện trong đó mà?"

Lục Kiến Quân vừa lắp anten vừa giải thích: "Mẹ, con chưa lắp anten nên mới chưa thấy ai, đợi chút nữa có hình ngay."

Bà cụ Lục nghe vậy thì không nói gì thêm, chỉ ngồi chờ.

Lục Kiến Quân loay hoay mãi mà vẫn chưa xong, bà cụ Lục lại lên tiếng: "Kiến Quân, hay là mày chạy sang hỏi trưởng thôn xem lắp anten kiểu gì?"

Lục Kiến Quân nghĩ ngợi rồi gật đầu.

"Mẹ, con đi một lát."

Mười mấy phút sau ông ta quay về, lại tiếp tục hí hoáy, cuối cùng cũng ráp xong anten, buộc lên một cây tre dài rồi cố định ở chỗ cao ngoài sân, từ từ xoay cây tre.

"Được chưa? Có thấy người chưa?" Ông ta hét vào trong nhà.

"Chưa!"

"Giờ có chưa?"

"Quay chậm thôi, chậm nữa!"

"Ê! Có rồi, có rồi!"

"Không được, lại mất rồi!"

Cứ thế hơn nửa tiếng trôi qua, trời cũng sắp tối, Lục Kiến Quân bắt đầu sốt ruột.

Ông ta đã hứa với dân làng tối nay đến xem tivi, giờ mà không chỉnh được thì mất mặt chết.

Ngay lúc ông ta gần phát cáu thì tiếng reo của Nguyễn Chiêu Đệ vang lên:

"Được rồi, được rồi, Kiến Quân, đừng xoay nữa, cứ thế này là được!"

Lúc Lục Kiến Quân từ trên mái nhà xuống, bên ngoài đã vang lên tiếng trò chuyện của dân làng.

"Không biết tivi mới mua nhà Lục Kiến Quân đã chỉnh xong chưa nhỉ?"

"Chắc xong rồi chứ! Không thì mình tới phí công quá."

Nghe thấy tiếng người, Lục Kiến Quân vội vàng ra mở cổng, nhiệt tình mời chào:

"Mọi người mau vào đi! Tivi chỉnh xong rồi, vào là xem được luôn."

Vì buổi chiều Lục Kiến Quân đã nói với dân làng ngay cổng thôn, nên giờ gần như nửa thôn Dương Liễu kéo đến.

Nửa còn lại thì sang nhà trưởng thôn. Dù sao tivi thời này vẫn rất hiếm, nhiều người không có tiền mua, nên muốn coi thì chỉ có thể đến những nhà có tivi chen chúc xem ké.

Lúc Lục Hiểu Hiểu dắt Lục Kiều Kiều tới, sân nhà họ Lục đã chật kín người.

Bà cụ Lục nhìn cả đám đông chen chúc trong sân nhà mình xem tivi, mặt mày kiêu ngạo như con công xoè đuôi.

Nhưng vừa định mở miệng khoe khoang thì lại thấy hai chị em Lục Hiểu Hiểu đang len vào trong.

Gương mặt đang vui vẻ của bà ta lập tức sầm lại:

"Lục Hiểu Hiểu! Đồ sao chổi giết người! Ai cho mày đến đây xem tivi? Mau cút ra ngoài cho tao! Ở đây không chào đón mày!"

Lục Hiểu Hiểu ngẩng đầu, nhe răng cười:

"Tôi sao lại không được xem? Tiền mua cái tivi này, chẳng phải là tiền ba tôi gửi về cho mấy người trước kia à? Đã là tiền của ba tôi, tôi có quyền xem chứ!"

Nói rồi cô kéo Lục Kiều Kiều đến trước, còn bê thêm cái ghế, chọn ngay vị trí đẹp nhất ngồi xuống.

"Kiều Kiều, mình ngồi đây xem nhé."

Lục Kiều Kiều ban đầu còn sợ bà cụ Lục, nhưng vừa thấy hình ảnh trên tivi thì lập tức bị thu hút.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc