Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe Lục Hiểu Hiểu phân tích, mẹ Lục cũng thấy khá có lý, nhưng vì từng trải qua thời kỳ biến động nên vẫn còn lo lắng.
Lục Hiểu Hiểu tiếp tục thuyết phục: “Mẹ, giờ mình đã cắt đứt với nhà họ Lục, ba thì không còn nữa, mình đâu thể cứ ngồi ăn dần tiền trợ cấp của ba được!”
Mẹ Lục nghe vậy thì không nói gì thêm, vì những lời Lục Hiểu Hiểu nói đều là sự thật.
“Nhưng mà mình chưa từng làm ăn buôn bán, cũng không biết bắt đầu từ đâu cả.” Mẹ Lục vẫn còn lưỡng lự.
“Không biết thì học, con sẽ đi công xã dò la trước.”
Cuối cùng, mẹ Lục cũng bị Lục Hiểu Hiểu thuyết phục, đồng ý với kế hoạch của cô.
Bên kia, Lục Kiến Quân khoe khoang xong ở đầu thôn, liền đẩy xe đạp về nhà.
Thế nhưng chưa kịp bước vào sân, ông ta đã bị tiếng gào khóc thảm thiết vọng ra từ trong nhà làm cho giật bắn người.
Đợi nghe rõ tiếng khóc là của ai, Lục Kiến Quân hốt hoảng đẩy xe xông vào sân.
Vừa bước vào, tiếng khóc càng lúc càng lớn, đến khi nhìn rõ tình cảnh trước mắt, Lục Kiến Quân suýt chút nữa ngất xỉu.
Nghĩ đến cái tivi phía sau xe đạp, ông ta vội chống chân chống xe xuống rồi bước nhanh đến chỗ bà cụ Lục.
Chỉ thấy hai gian nhà sát phòng chính giờ đã sập hoàn toàn, cảnh tượng bừa bộn không thể tả nổi.
“Mẹ, chuyện gì xảy ra vậy? Nhà mình sao lại sập thành thế này?” Lục Kiến Quân hoảng loạn hỏi.
Rõ ràng lúc ông ta ra ngoài nhà vẫn còn nguyên, sao chỉ một buổi chiều mà thành ra thế này?
Bà cụ Lục và Nguyễn Chiêu Đệ nghe thấy giọng Lục Kiến Quân thì như vớ được phao cứu sinh.
“Kiến Quân à! Cuối cùng con cũng về rồi, nếu con không về nữa thì mẹ con mình bị con nhỏ sao chổi kia bắt nạt chết mất!” Bà cụ Lục vừa lau nước mũi vừa khóc lóc kể lể.
Mặt Lục Kiến Quân đầy vẻ không thể tin nổi.
“Mẹ... mẹ nói cái này... là chị dâu làm ạ?”
Bà cụ Lục chẳng để ý biểu cảm của con trai, chỉ một mạch kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Dù bà cụ Lục nói chắc như đinh đóng cột, nhưng Lục Kiến Quân vẫn thấy hơi do dự.
"Kiến Quân, mau gọi người qua đó, phá luôn cái viện thanh niên trí thức chỗ con sao chổi kia ở đi!" Bà cụ Lục lớn tiếng quát.
Nguyễn Chiêu Đệ cũng gật đầu hùa theo: "Đúng rồi! Nhà mình bị nó đập rồi, thì mình cũng phải đập lại chỗ nó ở chứ!"
Thế nhưng Lục Kiến Quân lại chần chừ. Buổi sáng nhìn tận mắt cú đá của Lục Hiểu Hiểu vào người bà cụ Lục, ông ta vẫn còn thấy rùng mình.
"Mẹ, hay là thôi đi! Dù gì nhà mình cũng còn nhiều tiền, cùng lắm sau này thuê người đến xây lại là được mà!" Ông ta nhỏ giọng khuyên.
Bà cụ Lục nghe vậy tức đến phát điên.
"Mày... mày sao lại nhát thế hả! Mày muốn tức chết tao à!" Bà ta run rẩy chỉ tay vào Lục Kiến Quân mắng.
"Mẹ, mẹ cũng thấy con nhãi Lục Hiểu Hiểu đó đánh ghê cỡ nào rồi đấy, con đâu phải đối thủ của nó, qua đó chẳng khác nào tự đưa đầu cho nó đánh!" Lục Kiến Quân càng nói càng nhỏ.
Sợ bà cụ Lục lại lôi chuyện đi xử lý Lục Hiểu Hiểu ra nhắc tiếp, Lục Kiến Quân vội vàng đẩy chiếc xe đạp và tivi mới mua từ công xã về trước mặt bà ta.
"Mẹ, mẹ xem này, đây là xe đạp và tivi con vừa mua về. Sau này mẹ đi công xã, con có thể chở mẹ bằng xe đạp. Còn cái tivi này, lát nữa con lắp xong anten thì nhà mình có thể xem tivi rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)