Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Cầm Chổi Đánh Cả Nhà Nội Cực Phẩm Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Nghe tin, dân làng ùa đến xem náo nhiệt.

Ai nấy đều không tiếc lời khen ngợi khi nhìn thấy chiếc xe và tivi.

“Kiến Quân à, đây là xe đạp hiệu Phượng Hoàng đấy à!”

Lục Kiến Quân nghe có người hỏi, trong lòng càng thêm đắc ý.

“Đúng rồi! Xe Phượng Hoàng đấy, loại này một trăm tám mươi đồng!” Giọng điệu ông ta đầy vẻ khoe khoang.

Nghe đến giá tiền, dân làng lại càng trầm trồ khen ngợi.

Có người hỏi đến cái tivi buộc sau yên xe.

“Kiến Quân à, cái buộc đằng sau là tivi đấy hả?”

Nhắc đến tivi, Lục Kiến Quân càng hớn hở: “Đúng vậy, tivi đấy! Sáu bảy trăm một cái cơ! Trước đây nhà không có phòng trống nên chưa mua. Giờ thì vừa hay dọn được hai phòng, có thể dành hẳn một phòng để đặt tivi rồi. Tối nay tôi chỉnh xong kênh, mọi người cứ qua nhà tôi mà xem!”

Làng Dương Liễu năm ngoái mới có điện. Sau khi có điện, cậu con út của trưởng thôn làm việc ở huyện đã mua tivi về, lúc đó khiến dân làng ghen tị không thôi.

Lục Kiến Quân cũng thèm muốn từ hồi đó, nhất là khi thấy cả đám người chen chúc nhau chỉ để xem tivi là thế nào.

Khi ấy ông ta nghĩ nhà không có tiền nên không mua được.

Mẹ cô đã dọn dẹp lại nơi này sạch sẽ, lúc này đang loay hoay cuốc đất sau nhà, chuẩn bị trồng ít rau.

“Mẹ, con về rồi!” Vừa vào sân, Lục Hiểu Hiểu gọi một tiếng.

Lục Kiều Kiều nghe thấy tiếng, lập tức chạy từ trong phòng ra ngoài.

“Chị về rồi! Chị ơi...”

Lục Hiểu Hiểu nhìn em gái chạy tới nhào vào lòng mình, gương mặt rạng rỡ nụ cười.

“Tiểu Kiều, xem chị mang gì về cho em này.”

Cô móc từ túi ra một nắm kẹo, chìa đến trước mặt em gái.

“Woa! Là kẹo nè! Chị đúng là tuyệt nhất luôn, em thích chị quá trời quá đất luôn!” Niềm vui sướng của Tiểu Kiều hiện rõ cả lên mặt.

“Cầm ăn đi!” Lục Hiểu Hiểu cười nói.

“Cảm ơn chị!” Tiểu Kiều nhận kẹo rồi mới cho vào miệng.

“À đúng rồi, mẹ đâu? Sao chị không thấy mẹ?”

Cô nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng mẹ đâu.

Tiểu Kiều bóc kẹo bỏ vào miệng, nhóp nhép nói: “Mẹ ra sau nhà cuốc đất trồng rau rồi.”

Lục Hiểu Hiểu đang định đặt đồ xuống để ra sau xem sao, thì vừa quay người đã thấy mẹ mình vác cuốc đi vào.

“Mẹ.”

Mẹ cô nghe tiếng động tưởng ai đến, chạy vội ra thì thấy con gái từ công xã về.

“Hiểu Hiểu, con về rồi à. Sao mua nhiều đồ vậy con!”

Mẹ cô đặt cuốc xuống, chạy tới đỡ đống đồ nặng trĩu trên lưng con gái.

“Con thấy nhà mình cái gì cũng thiếu, nên nhân tiện mua một thể luôn, đỡ phải chạy đi chạy lại.”

“Cái đứa này, lúc nào cũng hiểu chuyện thế... Cũng trách mẹ vô dụng, để các con còn nhỏ đã phải theo mẹ chịu khổ...” Giọng bà nghẹn lại, đôi mắt hoe đỏ.

“Mẹ ơi, được ở bên mẹ thì sao gọi là khổ chứ!”

So với kiếp trước, Lục Hiểu Hiểu cảm thấy hiện tại đúng là hạnh phúc biết bao.

Tuy không còn ba nữa, nhưng ít ra mẹ và em gái vẫn còn ở bên cô. Không giống kiếp trước, người thân yêu thương cô chẳng còn ai.

Lục Kiều Kiều cũng ôm lấy chân mẹ, nói: “Ở bên mẹ với chị là hạnh phúc nhất.”

Vốn đang buồn và day dứt, mẹ Lục lập tức được hai chị em Lục Hiểu Hiểu dỗ dành cho nguôi ngoai.

“Mẹ, con mua được ít thịt heo với một con gà, tối nay mình làm thịt kho với gà xào ớt nha!”

“Được, tối nay mình ăn thịt kho với gà xào ớt.” Mẹ Lục mỉm cười gật đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc