Nhà lớn bên này không đồng ý, nhưng bà cụ Lục thiên vị, cuối cùng ba Lục Hiểu Hiểu là Lục Kiến Quốc phải nhờ người trong thôn giúp xây thêm hai phòng bên cạnh.
Sau khi hoàn thành, nhà cô dọn sang đó ở.
Phòng do ba cô bỏ tiền xây, nhà bà cụ Lục cũng không dám nói gì.
Giờ đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục, hai gian phòng đó càng không thể để cho họ ở.
“Mày... đồ con cháu bất hiếu! Mày sẽ bị báo ứng!” Bà cụ Lục rít lên những lời độc địa nhất.
Tâm trạng Lục Hiểu Hiểu lúc này cực kỳ sảng khoái, không buồn đáp lại lời nguyền rủa của bà ta, cô xốc đồ mẹ đã gói ghém sẵn, nói:
“Mẹ, mình đi thôi.”
Mẹ cô bế Lục Kiều Kiều, đi theo sau.
Ba mẹ con rời khỏi sân nhà họ Lục, đi thẳng về khu tập thể thanh niên trí thức năm xưa.
Từ sau khi đám thanh niên trí thức rời đi, viện của họ bỏ không từ lâu. Không ai chăm nom nên cỏ dại mọc um tùm, cảnh tượng tiêu điều.
Lục Hiểu Hiểu cùng mẹ cô dọn dẹp sơ qua một gian phòng, sau đó mang đồ đạc vào trong.
Cô lại sang nhà thím Vương mượn mấy món nông cụ về.
Hai mẹ con hì hục nhổ hết đám cỏ dại trong sân, rồi dọn sạch cái chum nước cạnh bếp. Sau đó mẹ cô lại gánh một chum nước đầy về.
Lục Hiểu Hiểu múc ít nước ra, dùng khăn lau sạch cả căn phòng một lượt, rồi mới trải chăn nệm lên giường.
Lục Hiểu Hiểu dọn được hai căn phòng, sau đó cũng dọn dẹp lại cả bếp.
“Hiểu Hiểu, sân bên này mẹ dọn gần xong rồi. Lát con trông Tiểu Kiều, mẹ qua công xã mua thêm vài thứ.” Mẹ cô nói.
Lục Hiểu Hiểu đặt khăn lau xuống, xoay người nhìn mẹ: “Mẹ, chân con nhanh hơn, để con đi công xã mua đi!”
“Nhưng mà...” Mẹ cô rõ ràng còn hơi lo lắng.
“Mẹ yên tâm, con không sao đâu.”
Thấy cô kiên quyết như vậy, cuối cùng mẹ cũng đành gật đầu đồng ý: “Được rồi, con nhớ đi đường cẩn thận.”
Sau đó bà vào phòng lấy tiền và tem phiếu, đưa cho Lục Hiểu Hiểu.
Làng Dương Liễu cách công xã không xa, chỉ tầm năm dặm, đi bộ hơn nửa tiếng là tới.
Lục Hiểu Hiểu đến công xã, đi thẳng tới cửa hàng cung tiêu.
Tuy giờ không còn kiểm soát chặt như mấy năm trước, bên đường cũng có nhiều gánh hàng rong, nhưng dân làng vẫn quen đến cửa hàng cung tiêu mua đồ hơn.
Trong cửa hàng vẫn đông đúc như mọi khi. Nhân viên ở đây vì là “bát cơm sắt” nên thái độ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Lục Hiểu Hiểu đến quầy, mua một cái nồi gang, một con dao làm bếp, một cái thớt, một cái cuốc, một cái liềm. Ngoài ra còn mua thêm một gói muối, một hộp diêm, năm cân dầu ăn, một cân nước tương và mấy bộ nồi niêu bát đũa.
Cô còn mua hai cân thịt, một con gà và ít rau củ.
Cộng lại cũng tiêu mất hơn trăm đồng, dùng thêm không ít tem phiếu.
Vừa ra đến cổng, cô đã thấy một bóng lưng quen thuộc đến lạ.
Là Lục Kiến Quân. Nhưng ánh mắt Lục Hiểu Hiểu lại dừng ở chiếc xe đạp lớn hiệu “hai tám” ông ta đang dắt, và chiếc tivi buộc phía sau xe.
Sáng nay mới đoạn tuyệt quan hệ, chiều đã ra đây mua xe đạp với tivi.
Lục Hiểu Hiểu nheo mắt, mụ già đó đúng là còn giấu nhiều tiền.
Số tiền đó đều là ép ba cô mà có, tuyệt đối không thể để rơi vào tay bọn người lòng lang dạ sói ấy.
Cô lẳng lặng đi theo phía sau. Cảnh tượng Lục Kiến Quân dắt chiếc xe đạp mới tinh, phía sau buộc thêm cái tivi nhanh chóng khiến cả làng xôn xao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)