Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sắc mặt Tống Ngôn Chi trông rất tệ, giống như đang bị bệnh nan y.
Bùi Duật Sâm lại nghĩ đến thuốc trong bếp, trong lòng cảm thấy lo lắng.
Tống Ngôn Chi thực ra không yếu ớt như vẻ bề ngoài, chỉ là cô bị thiếu máu trầm trọng, cho nên lúc nào nhìn cũng có vẻ xanh xao, yếu ớt.
Thực ra, hiện tại cơ thể cô đã tốt hơn rất nhiều so với kiếp trước.
Cô lắc đầu nói mình không sao.
Lát nữa còn phải đưa Tiểu Bảo đến lớp mẫu giáo nên đương nhiên cô phải dậy sớm một chút.
Bùi Duật Sâm nấu cơm không ngon bằng Tống Ngôn Chi, Tiểu Bảo cau mày chán ghét khi nhìn món ăn không đẹp mắt chút nào.
Nhưng cậu bé vẫn ăn hết sạch số đồ ăn mà Bùi Duật Sâm gắp cho mình.
Bùi Quý Xuyên và Bùi Điềm Điềm cũng đang ngồi ở bên cạnh, im lặng ăn cháo, đôi mắt của Bùi Điềm Điềm có chút sưng.
Cô bé thỉnh thoảng lại vụng trộm ngẩng đầu nhìn mọi người, động tác có chút nhỏ mọn.
Bùi Quý Xuyên thì lại rất yên tĩnh.
Sau khi ăn sáng xong, Tống Ngôn Chi chuẩn bị cho con trai một bình sữa bột, bỏ vào cặp sách bảo cậu mang đến trường uống.
Lại nhét cho cậu bé hai cái bánh quy làm đồ ăn nhẹ, lúc này mới đi ra ngoài.
Bùi Duật Sâm vốn định đưa đứa trẻ qua đó, nhưng bây giờ thời gian có hơi trễ, anh còn phải tới quân đội báo cáo.
Vì vậy, anh tiễn hai mẹ con đến trước cổng nhà, nói: “Buổi chiều anh sẽ đón Tiểu Bảo, em đỡ phải đi một chuyến.”
Dừng một chút, anh lại nhìn Tống Ngôn Chi nói: "Sức khỏe của em không tốt, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Tống Ngôn Chi không để ý lời nói của anh, chỉ gật đầu chiếu lệ.
Bùi Duật Sâm đứng một lúc, nhìn theo bóng dáng một lớn một nhỏ đi xa dần, lúc này mới quay người rời đi.
Ngày nghỉ của anh cũng không nhiều, nhưng lãnh đạo nể tình anh đã năm năm không về nhà, cho nền cũng không sắp xếp quá nhiều công việc.
Sau khi hoàn thành công việc của mình, Bùi Duật Sâm tìm người hỏi thăm tình hình bệnh viện quân đội, muốn xem liệu thiết bị hiện tại có thể kiểm tra ra vấn đề của Tiểu Bảo hay không.
Bởi vì Tống Ngôn Chi đã từng nói, Tiểu Bảo đi khám ở bệnh viện bên ngoài cũng vô dụng.
Nghe được anh hiếm khi nhắc đến gia đình mình, những người phía trên đương nhiên đều để trong lòng. Khi thủ trưởng Chu của anh nghe được chuyện này, trực tiếp nói với nhân viên cảnh vệ bên cạnh: “Tiểu Vương, cậu lập tức đến bệnh viện quân đội hỏi thăm tình trạng này có thể điều trị được không?”
"Vâng thưa thủ trưởng!"
Chu Trường thu hồi ánh mắt, nói: "Tiểu Bùi, cậu cũng đừng lo lắng, nếu như thực sự có vấn đề gì, vẫn là nhân lúc bây giờ tuổi còn nhỏ điều trị sớm, bên phía chúng tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí điều trị."
Bùi Duật Sâm được chuyển về chủ yếu là để giúp đỡ đào tạo người mới.
Nếu không, với năng lực của anh sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn ở Bộ chỉ huy Mặt trận phía Tây.
Cho nên quân khu bên này vô cùng coi trọng anh, khi nghe nói con trai anh có vấn đề, đương nhiên lập tức nghĩ cách giải quyết cho anh.
Nhưng cũng có chút thở dài, Lúc tuổi mười tám, tiêu chuẩn thể chất của Bùi Duật Sâm gần như hoàn mỹ siêu việt, vượt qua tất cả các thí sinh khác.
Là người đầu tiên được đặc biệt tuyển chọn.
Trong bộ chỉ huy quân khu phía Tây, anh được xưng tụng là nhân vật thiên tài bách chiến bách thắng.
Nhưng không ngờ con trai anh lại như vậy.
Thật là khiến người ta phải thương tiếc.
Nếu không có vấn đề, nói không chừng sau này con trai của anh sẽ được đào tạo để trở thành phi công ưu tú của lực lượng không quân.
Bùi Duật Sâm khẽ gật đầu: "Làm phiền ông rồi."
Chu Trường cười nói: "Thằng nhóc cậu còn khách sáo với tôi, cậu được phân đến làm cấp dưới của tôi, không biết đã cho tôi bao nhiêu thể diện, chút chuyện nhỏ này tính là gì."
"Nhân tiện, cậu trở về cũng đã mấy ngày rồi, đợi lát nữa tôi làm chỉ, mọi người tụ tập với nhau một chút có được không?
Bùi Duật Sâm khẽ cau mày, xem giờ trên đồng hồ đeo tay.
Đã gần năm giờ rồi.
Anh thấp giọng nhã nhặn từ chối: “Xin lỗi, con trai tôi sắp tan học, tôi phải đi đón nó.”
Chu Trường sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười.
Quả nhiên năm đó để anh tham gia giao lưu hữu nghị là chính xác.
Chẳng phải người lạnh lùng, vô tình, sắt đá với mọi người năm đó, hiện tại đã trở thành người mềm yếu, dịu dàng vì vợ con sao?
Đã có thể nghĩ tới gia đình.
Chu Trường rất hài lòng: "Cậu đi đi."
Bùi Duật Sâm trở về đến khu nhà.
Đi về hướng lớp mẫu giáo.
Chỉ thấy mấy đứa trẻ đang vây quanh một đứa trẻ bên lề đường.
"Mày không phải người trong khu nhà của bọn tao, tại sao lại đến ở chỗ này?”
“Đồ quỷ nghèo, cút ra khỏi đây."
“Mấy cậu nhìn áo quần rách rưới nó mặc kìa, nhìn như người nhặt rác ở bên ngoài vậy.”
“Giẻ rách nhỏ, ăn mặc rách rưới, ăn không đủ no, còn phải đi cắt rau lợn…”
“Tôi không phải là giẻ rách nhỏ!” Trong giọng nói của đứa trẻ mang theo vẻ giận dữ.
Bùi Duật Sâm khẽ cau mày, tiến lên vài bước.
"Mấy đứa đang làm gì thế?"
Ánh mắt anh rơi vào khuôn mặt tái nhợt của Bùi Quý Xuyên đang ngồi dưới đất.
Trên khuôn mặt lộ ra vẻ lạnh lùng.
Khi những đứa trẻ xung quanh nhìn thấy có người lớn đến, lập tức bị dọa cho sợ hãi bỏ chạy.
“Có thể đứng lên không?” Bùi Duật Sâm nhìn về phía Bùi Quý Xuyên.
Bùi Quý Xuyên rất gầy, mặc quần áo vải gai, phía trên có lỗ thủng.
Trên người đầy bụi bẩn.
So với những đứa trẻ trong khu nhà, cậu bé quả thực nhìn giống một kẻ nhặt rác.
Bùi Duật Sâm lại nghĩ đến Tiểu Bảo, hai đứa trẻ gần bằng tuổi nhau, nhưng Tiểu Bảo có vẻ nhỏ hơn Bùi Quý Xuyên một chút.
Bùi Quý Xuyên sợ hãi liếc nhìn anh một cái, miệng nhỏ mấp máy, khẽ gật đầu.
Nhưng vừa đứng lên, cậu bé liền cảm thấy mắt cá chân mình đau nhức, trán cậu bé đổ mồ hôi, nhưng lại cắn môi không phát ra âm thanh nào.
Bùi Duật Sâm liếc nhìn, thấy mắt cá chân của Bùi Quý Xuyên có màu xanh tím.
Có lẽ là vừa rồi bị bọn trẻ xô đẩy, chân đã bị bong gân.
Anh cau mày cúi xuống cõng cậu bé: “Chú đưa cháu đi bệnh viện.”
Bùi Quý Xuyên chưa bao giờ được người khác cõng trên lưng, lúc này khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, hoảng sợ nói: "Bùi, chú Bùi, cháu không sao, không cần phải đi bệnh viện."
Đi bệnh viện sẽ phải tốn tiền.
Từ trước đến nay, cậu bé bị ốm hay bị thương cũng chưa từng đi bệnh viện.
Đều là để tự lành.
Bùi Quý Xuyên rõ ràng cảm thấy Tống Ngôn Chi không thích bọn họ.
Mặc dù cô không khắt khe với bọn họ trong chuyện ăn mặc, nhưng cậu bé vẫn có thể cảm nhận được.
Cảm xúc kỳ lạ đó khiến trái tim của Bùi Quý Xuyên đập nhanh.
Càng lo lắng mình bị thương phải tốn tiền, Tống Ngôn Chi sẽ không vui.
Cảm thấy cậu bé làm quá.
Mặc dù không biết tại sao, nhưng Bùi Quý Xuyên lại rất muốn được ở lại nhà họ Bùi. Lần đầu tiên nhìn thấy dì tống, cậu bé đã có cảm giác cô sẽ đối xử tốt với mình.
Khiến cậu bé cảm thấy yên tâm, rất muốn ỷ lại.
Cho nên cậu bé không muốn rời khỏi nhà họ Bùi.
Không muốn sống cuộc sống như trước đây nữa.
Bùi Duật Sâm lạnh lùng nói: "Đi, vết bong gân không tốn mấy đồng, dì Tống của cháu sẽ không nói gì đâu."
Anh biết Tống Ngôn Chi không thích hai đứa trẻ này, nhưng nhìn vào đồ ăn, cũng không đối xử tệ với bọn họ.
Nếu tuỳ tiện bỏ mặc đứa trẻ này, bị người khác nhìn thấy, không chừng cô lại bị buộc tội ngược đãi đứa trẻ.
Bùi Quý Xuyên nhất thời không nói nên lời.
Chu Xảo vốn là cố ý tới đây vào lúc này.
Đó là bởi vì cô ta biết, trong tiểu thuyết sẽ xuất hiện một tình tiết nhân vật nam chính bị người khác bắt nạt.
Lúc này, mẹ ruột cậu bé bất ngờ xuất hiện giúp đỡ, còn đưa cậu bé đến bệnh viện.
Có lẽ là vì có mối quan hệ huyết thống ruột thịt mà nam chính từ nhỏ vốn luôn lạnh lùng vô tình đã nảy sinh cảm tình và sự phụ thuộc với Chu Xảo.
Chu Xảo không dám nhận con trai, cho nên vẫn luôn giấu diếm thân phận.
Mãi đến sau này mới tiết lộ.
Nhưng bởi vì khoảng thời gian trước, nam chính được Chu Xảo giúp đỡ, cho nên rất nhanh đã tha thứ cho cô ta.
Mặc dù Chu Xảo xuyên sách tới đây nhưng cô ta vẫn phải trải qua cốt truyện này một lần.
Bởi vì nam chính rất thông minh, sau này Bùi Duật Sâm rất coi trọng cậu bé, nuôi nấng cậu bé như con ruột của mình, lớn lên còn đưa vào bộ đội.
Nhân vật nam chính cũng không phụ sự mong đợi của mọi người.
Tất cả những tình tiết nhỏ này đều là để mở đường cho cô ta có mối quan hệ tốt hơn với Bùi Duật Sâm trong tương lai.
Không ngờ kế hoạch không theo kịp thay đổi, trên đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến thời gian bị chậm trễ, lúc cô ta đến nơi, Bùi Duật Sâm đã giúp Bùi Quý Xuyên giải quyết vấn đề.
Cho dù trí nhớ có tốt đến đâu cũng không gây rung động bằng việc nhìn thấy tận mắt.
Người đàn ông trước mặt dáng dấp cao lớn, cao khoảng một mét chín mươi, thân hình cường tráng, khuôn mặt sắc sảo, khí chất trên người tràn đầy sức quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành!
Chu Xảo bị cuốn hút đến mức không thể rời mắt.
Không phải cô ta chưa từng nhìn thấy đàn ông đẹp trai, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề vẫn có thể lộ ra khí chất cực kỳ tiết chế như vậy.
Khi đọc tiểu thuyết, cô ta cảm thấy kiểu eo hông này không tồn tại, nhưng sau khi nhìn thấy thực tế, mới nhận ra miêu tả trong tiểu thuyết vẫn còn mang tính uyển chuyển.
Chu Xảo sửng sốt, không thể lấy lại tinh thần, quả thực là nhìn đến ngây dại.
Bùi Duật Sâm đi được vài bước, lại chú ý tới Chu Xảo đang đứng trước mặt mình.
Chu Xảo lộ ra nụ cười tự tin phóng khoáng: "Anh Bùi, đã lâu không gặp!"
Bùi Duật Sâm dừng lại, nói: "Cô đã trở về rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp và lạnh lùng.
Cũng không mang theo chút rung động nào.
Chu Xảo che giấu sự kích động trong lòng, ngẩng đầu nhìn anh: "Vâng, em trở về rồi. Vừa mới thi đại học xong em trở về ngay, không ngờ anh cũng về, thật là trùng hợp."
Cô ta đã từng học đại học, biết cách ăn mặc đẹp hơn người bình thường, biết cách để trở nên xinh đẹp nhất.
Ánh mắt nhìn người mới là thứ làm cho người ta rung động nhất.
Tống Ngôn Chi dẫn Tiểu Bảo đi tới, nhìn thấy chính là cảnh họ thật đẹp đôi như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
