Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 80: Mẹ nuôi sống lại tiễn đi đứa con vong ơn bội nghĩa Chương 21: Không Cho Đi Học

Cài Đặt

Chương 21: Không Cho Đi Học

Cô ta không những không phải trả lại số tiền đó, thậm chí còn có thể lấy được số tiền mà Tống Ngôn Chi Chi đã bán công việc của mình!

Trước khi mẹ chồng gây sự, Bùi Thúy Thúy định đến gặp mẹ chồng xin lỗi trước.

Đương nhiên phải đến gặp bà ta trước, nếu không cô ta sẽ không giải quyết được chuyện của em chồng.

Hiện tại mẹ chồng tôi đang bận rộn lo sính lễ cho chú nhỏ kết hôn, chính là lúc cần tiền.

Lúc này, Tống Ngôn Chi đã bán công việc của mình đi, chắc chắn là bán được rất nhiều tiền.

Vương Trân Châu đã làm việc cho cô được năm năm, cô nói bán là bán, nhà họ Vương cũng sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy.

Nếu cô không lấy tiền ra chia cho Vương Trân Châu, sau này Tống Ngôn Chi đừng nghĩ đến chuyện sống yên ổn trong khu nhà.

Bởi vì mẹ chồng Từ Tú đang là chủ nhiệm một trường tiểu học, gần chỗ bọn họ chỉ có một trường tiểu học này, người nào cho con đi học đều phải tìm Từ Tú nhờ giúp đỡ, nếu không sẽ không được ưu đãi vị trí.

Nếu Tống Ngôn Chi dám đắc tội bà ta, sau này con trai cô đừng nghĩ đến chuyện có thể vào học ở ngôi trường này.

Vừa về đến nhà, đã nghe thấy giọng nói giận dữ của mẹ chồng.

Bùi Thúy Thúy run lên.

Đừng thấy cô ta kiêu căng phách lối ở nhà họ Bùi, nhưng khi ở trước mặt mẹ chồng Từ Tú, cô ta thậm chí không dám ngẩng đầu lên.

Lúc này đi vào, chỉ nghe thấy một tiếng hừ lạnh: "Cô còn có mặt mũi trở về, sao không chết ở nhà họ Bùi đi?"

Bùi Thúy Thúy không những không tức giận mà còn rất nịnh nọt nói: “Mẹ, chuyện này mẹ phải nghe con giải thích, không phải như vậy đâu.”

"Không phải như vậy thì là như thế nào, ý của cô là Trân Châu đổ oan cho cô sao?" Từ Tú lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm, xem cô ta có thể nói được lời gì.

Dù sao ở trong mắt Từ Tú, chuyện này chính là người nhà họ Bùi hợp tác ức hiếp nhà họ Vương bọn họ!

Chẳng phải chỉ vì bên ngoài có Bùi Duật Sâm lập nên được quân công sao? Nếu không, bà ta căn bản sẽ không để nhà họ Bùi vào trong mắt, trước kia nhà bọn họ là gia đình nghèo nhất trong khi nha.

Bà ta thậm chí còn không thèm nhìn tới lần thứ hai.

Bùi Thúy Thúy tỏ vẻ đau khổ nói: “Mẹ, là Tống Ngôn Chi cố ý châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa chúng ta. Dù thế nào con cũng không dám tính toán trên đầu người trong nhà chúng ta, hơn nữa em gái còn cho con mười tệ một tháng, con lừa cô ấy đôi với con có ích lợi gì chứ?”

"Cô còn có mặt mũi nói chuyện, dám lén lút giấu tiền! Được lắm, Bùi Thúy Thúy, tôi quả thực đã đánh giá thấp cô."

Bùi Thúy Thúy rên rỉ: “Con cũng không muốn, đều là mẹ con ép con phải nhận. Mẹ cũng biết bà ấy không thể không thu một xu nào mà giao việc cho em gái được, có phải không? Nhưng mẹ yên tâm, con cũng không đưa hết số tiền kia cho bà ta, con vẫn giữ lại một ít, đây là muốn để sau này dùng cho Đại Tráng đi học.”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Hơn nữa, chú nhỏ cũng sắp lấy kết hôn, đến lúc đó con sẽ chia một nửa cho chu nhỏ làm đám cưới, vậy nên mẹ đừng trách con nữa phải không?”

“Tất nhiên là chúng ta không thể bỏ qua như vậy được, Trân Châu đã giúp đỡ Tống Ngôn Chi giữ lại công việc gần năm năm. Nếu không có Trân Châu, chưa biết cô ta còn có thể giữ lại được công việc này hay không, bán công việc này chắc chắn lấy được rất nhiều tiền, ít nhất cũng phải chia co Trân Châu một nửa mới đúng.”

"Cô nói không sai!" Từ Tú hừ lạnh một tiếng: "Tại sao con gái tôi lại phải chịu uất ức như vậy?"

"Chỉ là mẹ, mặc dù con muốn giúp mẹ chuyện này, nhưng bên phía em trai con thực sự không xem con ra gì, cho nên con thực sự không có cách nào..." Bùi Thúy Thúy tỏ vẻ cay đắng.

"Cậu ta có cái gì tốt? Chẳng phải chỉ là chức vụ cao hơn người khác một chút thôi sao?" Từ Tú Du vẫn còn tức giận: "Đừng quên năm đó là ai dìu dắt bố cậu ta."

Đúng vậy, năm đó bố Bùi và bố chồng của Bùi Thúy Thúy có mối quan hệ cấp trên cấp dưới.

Bởi vì hai người là người cùng quê, cho nên vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau.

Chỉ là bố Bùi không có bao nhiêu năng lực, cố gắng nửa đời người, cũng chỉ làm tới đại đội trưởng, cũng là sau khi bố Vương được thăng chức lữ đoàn trưởng, mới nâng đỡ bố Bùi, để ông ấy thăng chức tiểu đoàn phó, sau đó mới mang theo gia đình chuyện vào khu nhà quân sự.

Cho nên, nhà họ Bùi luôn cúi đầu trước nhà họ Vương.

Không ngờ thế hệ trước dừng lại ở đây, nhưng thế hệ sau lại có một người rất có năng lực.

Bảy năm trước, bởi vì Bùi Duật Sâm biểu hiện ưu tú được tuyển dụng đặc biệt vào bộ chỉ huy quân khu phía Tây, trở thành phi công của Lực lượng Không quân. Trong mấy năm qua, anh ta đã nhiều lần lập được chiến công, ngày càng nổi tiếng.

Mà con trai nhà họ Vương tới bây giờ lại mới chỉ là một tiểu đội trưởng.

Trong lòng Từ Tú vốn đã cảm thấy khó chịu.

Lúc này hành vi của nhà họ Bùi đối với bà ta mà nói, chính là vô ơn!

Từ Tú càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ không tốt về Bùi Duật Sâm và Tống Ngôn Chi.

Thấy bà đã trút được cơn giận, Bùi Thúy Thúy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mẹ ơi, Tống Ngôn Chi cũng gửi con trai đến lớp Ngọc Hồng. Cháu gái của mẹ không phải cũng làm việc ở đó sao? Nếu cô ấy dám không đưa tiền thì đừng cho con trai cô ấy đi học. Để xem cô ấy làm gì.”

Cô ta nghĩ rằng Tống Ngôn Chi chắc chắn là thấy mẹ mình giao hai đứa trẻ cho em trai, hai đứa trẻ đó đều là người bình thường, thông minh hơn con trai cô ta, cho nên mới hoảng sợ, lúc này mới vội vàng đưa Tiểu Bảo đi học.

Nhưng ai bảo cô đắc tội mẹ chồng mình?

Muốn đi học, không có cửa đâu.

Đi học ở trường bên ngoài, vậy sẽ phải tốn rất nhiều tiền.

Đến lúc đó sợ là không cần bọn họ phải đi tìm,Tống Ngôn Chi sẽ tự mình tìm đến nhà cô ta.

Từ Tú nheo mắt, không nói gì, coi như đã đồng ý với lời nói của con dâu.

Ở một bên khác, Chu Xảo cũng từ chỗ Vương Diễm Mai biết được, Bùi Duật Sâm vẫn chưa chuyển hộ khẩu của hai đứa trẻ sang hộ khẩu của anh ta.

Cô ta có chút giật mình.

Bởi vì ở kiếp trước Bùi Duật Sâm vừa trở về, việc đầu tiên anh ta làm chính là chuyển hai đứa trẻ về hộ khẩu của mình.

Cô ta muốn chờ tất cả mọi chuyện dần lắng xuống, mới dám xuất hiện trước mặt Tống Ngôn Chi.

Bởi vì cho dù cô ta là mẹ ruột, nhưng hộ khẩu đã chuyển sang chỗ người khác, hai đứa trẻ kia chính là người nhà họ Bùi.

Cô ta cũng không cần phải lo lắng hai đứa trẻ sẽ bị trả lại.

Cho nên cô ta nguyện ý chờ Tống Ngôn Chi chết đi.

Cô ta thậm chí còn có thể nhân cơ hội này thỉnh thoảng đến thăm hai đứa con để phát triển tình cảm.

Sau này khi Tống Ngôn Chi chết, mới có thể thuận lợi kết hôn với Bùi Duật Sâm.

Mặc dù Chu Xảo thích Bùi Duật Sâm nhưng cô ta không muốn trở thành kẻ thứ ba, phá hoại gia đình người khác.

Cho nên cô ta bằng lòng chờ đợi Tống Ngôn Chi chết đi.

Nhưng không ngờ lần này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Sắc mặt cô ta có chút không được bình thường: “Tại sao chứ? Không phải anh ấy đã đồng ý với Vương Kiện nhận nuôi hai đứa trẻ rồi sao?”

Vương Diễm Mai hừ lạnh một tiếng: “Còn không phải là do Tống Ngôn Chi làm mình làm mẩy sao? có lẽ Duật Sâm sợ cô ta suy nghĩ, cho nên mới không thể lập tức đồng ý.”

"Nhắc đến là tôi lại tức giận, tôi đưa tiền để cô ta mua quần áo mới cho bọn trẻ, cô ta không hề đẻ vào trong mắt, ngược lại còn đưa đứa con trai ngốc nghếch của mình đến lớp mẫu giáo, thật sự là ỷ vào Duật Sâm đã trở về, cánh cứng cáp rồi!"

Trong mắt Chu Xảo lóe sáng, nhưng trên mặt lại buồn bã nói: "Ôi, sao có thể như vậy được? Hay là để cháu đưa Quý Xuyên và Điềm Điềm về. Cháu không đành lòng nhìn bọn nó chịu khổ.”

"Không thể như thế được, bọn chúng là cháu trai nhà họ Bùi chúng ta, sao có thể để bọn họ đi theo cô? Như vậy không phải cả đời này bọn họ đều phải mang họ Vương sao?"

Vương Diễm Mai nói:

"Tôi nhất định phải cho mấy đứa Quý Xuyên chuyển hộ khẩu tới nhà họ Bùi!"

Không thể để dưới tên con trai út, bởi vì con trai út còn phải kết hôn.

Nếu làm như thế, sợ rằng cả đời này hắn cũng sẽ không tìm được vợ.

Vương Diễm Mai cũng không thể chấp nhận Chu Xảo ở cùng con trai út của mình. Dù sao trước đây bà ta có thích Chu Xảo đến mức nào thì bây giờ cô ta cũng đã ly hôn.

Người khác sẽ nghĩ thế nào?

Vì thế sau nhiều lần suy nghĩ, bà ta cảm thấy nhận hai đứa trẻ làm con thừa tự cho cậu con trai cả là thích hợp nhất.

"Cô cùng Duật Sâm từ nhỏ cùng nhau lớn lên, quan hệ rất tốt, cô đi thuyết phục nó đi."

Khi Tống Ngôn Chi thức dậy, Bùi Duật Sâm đã ở trong bếp làm bữa sáng.

Anh ta không có kỹ năng gì, cho nên chỉ nấu một ít cháo, xào hai loại đồ ăn ngẫu nhiên.

Trứng gà xào với khoai tây cũng không biết là kiểu kết hợp gì.

Tống Ngôn Chi liếc nhìn rồi quay đi.

Cô quá lười chẳng muốn phàn nàn.

Tuy nhiên ngửi mùi có vẻ rất thơm.

Bùi Duật Sâm thấy cô nhìn chằm chằm vào món ăn, biết mình làm không tốt, không khỏi có chút xấu hổ, ho khan một tiếng, thấp giọng hỏi: "Sao em không ngủ thêm một lát?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc