Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
—
Trần Tùng Hiền thất thần trở về khách sạn Tề Thiên. Anh đứng lặng bên cửa sổ sát đất rộng lớn, tầm mắt dõi về phía tòa cao ốc Hỉ Thiên đang lấp lánh ánh sáng buổi chiều. Tấm kính xanh thẳm tầng tầng lớp lớp, phản chiếu cả một vùng trời như đại dương bao la, đẹp đẽ đến mức khiến lòng người se thắt.
Nơi đó, chính là chỗ anh từng lên kế hoạch tỏ tình với cô. Là nơi anh định để tình cảm chín muồi đơm hoa. Nhưng bây giờ, lại là nơi chuẩn bị diễn ra đám cưới… với một người đàn ông khác.
Dựa vào đâu? Người đàn ông đó dựa vào cái gì mà có thể cưới Lâm Khả Doanh?
Trần Tùng Hiền thậm chí từng hoài nghi—có khi nào cô bị ép cưới? Hay là có thế lực nào đó dùng thủ đoạn, đe dọa cô?
Nhưng, qua từng lần tiếp xúc, anh biết rất rõ—Lâm Khả Doanh hoàn toàn không giống người bị ép buộc. Cô bình thản, chủ động, thậm chí có chút hạnh phúc. Không phải là trạng thái của một người bị bắt buộc.
Rõ ràng, người có duyên với cô là anh mới đúng.
Bọn họ gặp nhau ở buổi đấu giá, trên con phố nơi siêu xe lướt qua, rồi cùng nhau đến tận Nam Phi, đến cả tòa cao ốc Hỉ Thiên… Từng khung cảnh đều như sắp đặt. Cớ sao lại là người kia đến trước, còn anh thì chậm một bước?
Đêm đó, Trần Tùng Hiền ngồi trên ghế sofa, ôm nỗi thất vọng thiếp đi trong cơn mệt mỏi. Mãi đến hừng đông, anh mới mơ mơ màng màng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Anh với tay cầm điện thoại, giọng khàn khàn:
“…Alo?”
Bên kia vừa dứt mấy câu, mắt anh lập tức mở to:
“Cái gì? Đại bá mẫu, dì nói… ông nội và ba mẹ con đang tìm lại cô con dâu nuôi từ bé năm đó sao?”
Chuyện con dâu nuôi từ bé lại bị đào lên!
Anh vội vàng chạy đến cửa hàng tổng của Trần gia ở khu Loan Tử, gặp mặt đại bá mẫu Tống Tú Quyên.
“Dì à, sao ông nội lại nhắc đến chuyện con dâu nuôi từ bé?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
