“Sao? Có thật không? Mẹ của Cao Lượng mà lại đi trộm tiền của Bùi Tú à? Nhà họ Cao không có tiền chữa bệnh? Không phải nói Bùi Tú đưa 3000 đồng, Cao Lượng mới chịu đi đăng ký kết hôn sao?”
“Cái này có gì lạ đâu, Lưu Phượng Lan tham lam thế. Vậy mà đồng ý cho con trai là sinh viên cưới Bùi Tú, chẳng phải vì để mắt đến số tiền mà cô ấy vất vả kiếm được ba năm qua sao? Nhà họ Cao không có tiền chữa bệnh cũng chẳng có gì lạ. Cao Lượng tính toán còn khéo hơn ai hết. Tiền 3000 đồng của Bùi Tú trước đây chắc phần lớn đã lọt vào túi hắn.”
“Tôi cũng thấy vậy! Hai vợ chồng bà Lưu trước đây chắc định lừa Bùi Tú một ít tiền để Cao Lượng lên thành phố ăn sung mặc sướng, sống như người thượng lưu. Rồi họ sẽ dần dần đào hết số tiền còn lại của Bùi Tú ở nhà.”
“Không ngờ Bùi Tú cũng là người có cá tính. Ở nhà họ chịu đựng được một tháng, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà về lại nhà. Nhà họ Cao nhìn thấy Bùi Tú về mà vẫn ăn thịt, chắc hẳn nghĩ rằng cô ấy đang tiêu tiền của họ. Thừa lúc cô ấy không có nhà, nửa đêm mò vào trộm tiền. Không ngờ cô ấy nuôi một con chó giữ nhà rất giỏi.”
“……”
Khung cảnh náo nhiệt ở Lạc Tịch Trấn, Bùi Tú không thể biết hết, vì lúc này cô đã ở Lăng Thành một đêm.
Nhà khách ở đây thật sự khó có thể miêu tả nổi. Tối qua cô đã phải đấu tranh với muỗi hơn nửa đêm, ngủ chẳng được bao nhiêu. Ngồi dậy, nhìn căn phòng mà bức tường vẫn còn lộ ra gạch, Bùi Tú thấy vô cùng khó chịu.
Thời đại này đúng là chỗ nào cũng có cơ hội kiếm tiền. Chỉ cần cố gắng một chút, căn hộ và xe cộ mà cô từng có sẽ không khó để có lại.
Nhưng cô không thích phấn đấu kiểu đó, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống tiện lợi, thoải mái như trước kia. Không muốn phải sống trong nhà khách mà ngay cả nhà vệ sinh cũng dùng chung.
Hầy!
Uể oải một chút, Bùi Tú lại tự thuyết phục mình “Tức giận sẽ ảnh hưởng sức khỏe”. Biết đâu trong thế giới này, cô sẽ may mắn hơn trước kia.
Ví dụ như ngày hôm qua, cô không biết ở nhà khách bây giờ còn cần thư giới thiệu. Suýt nữa thì phải lang thang ngoài đường, nhưng may mắn gặp được anh chàng đẹp trai ngồi cạnh trên tàu. Hình như anh ấy đang đưa một trưởng bối nào đó đến trọ ở đây.
Trần Dự và người trưởng bối bên cạnh cùng quay lại nhìn Bùi Tú. Trần Dự hơi nhíu mày, còn trưởng bối thì tò mò quan sát cô.
Dù ngồi gần nhau trên tàu suốt ban ngày, hai người cũng không nói với nhau câu nào. Bùi Tú thật ra rất muốn hỏi anh chàng này - người có vẻ ngoài điển trai nhưng lại toát ra khí chất lạnh lùng - xem con chó của anh ấy bị bỏ ở đâu.
Nhưng từ đầu đến cuối, anh không liếc nhìn cô một cái. Cô biết tên anh cũng chỉ vì người tiễn anh ở ngoài cửa sổ tàu gọi tên “Trần Dự” mấy lần.
Thời đại này, đi tàu lửa không giống như ba mươi năm sau. Khi tàu cao tốc phủ sóng khắp các thành phố lớn, có thể vừa chơi game vừa xem phim đến nơi. Bây giờ, trên tàu lửa tràn ngập mùi chân, thậm chí có cả mùi phân, tiếng trẻ con khóc và tiếng nói chuyện ồn ào...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)