Cao Mãn Tài gõ mạnh cái ống điếu, nói với Lưu Phượng Lan: “Ngày mai bà đến gặp Bùi Tú nói chuyện, cho cô ta hai ngày để quay về. Nếu không chịu về, sau này đừng hòng bước vào nhà mình nữa.”
Cao Linh ném cái tô cơm vào thùng rác: "Bố mẹ, sao lại còn muốn cho cô ta quay về! Con nói với hai người bao nhiêu lần rồi, sau này anh cả sẽ làm đại sự, làm quan to. Bùi Tú chỉ là chướng ngại cho con đường của anh ấy thôi.”
“Nghe như đời trước của chị có tương lai lắm ấy! Nếu đời trước của chị có tương lai, sao lại phải đầu thai vào cái nhà quê nghèo này, chứ không phải nhà giàu ở thành phố?” Rõ ràng Cao Binh không hiểu ý của “đời trước” mà Cao Linh nói.
Hàng xóm đi ngang qua nhà họ Cao, nghe tiếng cãi vã và đồ đạc văng tung tóe, cộng thêm tiếng chửi mắng của Cao Mãn Tài mà hai anh em vẫn không chịu dừng, ai cũng tỏ ra khó hiểu.
Bùi Tú rời nhà họ Cao mới vài ngày, mà đã loạn như vậy rồi sao?
Cao Linh đương nhiên không thể ngăn cản được quyết định của bố mẹ. Sáng sớm hôm sau, Lưu Phượng Lan hống hách đi đến nhà Bùi Tú.
Đi qua đi lại trước cửa vài lần, bà ta vẫn không thấy Bùi Tú ra mở cửa. Chẳng phải nghe nói sáng sớm nào cô cũng ra chợ mua thịt sao? Sao hôm nay chưa ra? Hay là hết tiền rồi?
Nghĩ đến đây, Lưu Phượng Lan nghiến răng, quên mất lời dặn dò của chồng trước khi đi. Liền cầm ngay chiếc chìa khóa trộm được từ nhà Bùi Tú, trong lòng tiếc là không sớm lấy chìa khóa để mở cửa tìm tiền lẻ.
Sao mà cửa không mở được? Ông Trương làm chìa càng ngày càng dở! Lưu Phượng Lan vặn mạnh chìa khóa, nhưng cửa vẫn không mở.
Bà ta định giơ chân đạp cửa, thì đột nhiên nghe tiếng bước chân. Có người đi ngang qua.
Không thể để ai biết bà ta chủ động đến đây gọi Bùi Tú về được. Lưu Phượng Lan vội vàng trốn đi.
Tối đó dưới ánh trăng ở Lạc Tịch Trấn, một bóng người khiêng thang, lén lút tránh người đi đường, cuối cùng dừng lại bên tường nhà Bùi Tú.
Nếu có ai ở gần, hẳn sẽ thấy rõ người này đang làm một hành động hết sức trộm cắp, vụng trộm leo lên tường nhà Bùi Tú. Leo lên đến đỉnh, người đó ngồi trên tường, định chuyển thang vào trong, rồi lách qua. Vừa định thả thang xuống, đột nhiên có một tiếng hét thất thanh như gặp ma.
Đầu tiên là cái thang rơi xuống, sau đó là người cũng ngã theo. Tiếng hét kinh hãi ngừng lại, thay vào đó là những tiếng rên rỉ đau đớn.
Ngày hôm sau, nhóm các bà đi giặt quần áo bên bờ sông ở Lạc Tịch Trấn rôm rả bàn tán về câu chuyện gia đình nhà sinh viên họ Cao.
“Các chị nghe nói chưa? Tối qua mẹ của Cao Lượng định thừa lúc Bùi Tú không có nhà, vào trộm tiền trong nhà cô ấy. Kết quả là bà ấy ngã từ trên tường xuống, gãy cả tay lẫn chân.”
“Đưa đến trạm y tế thị trấn, người ta bảo không thể chậm trễ, phải lập tức chuyển lên bệnh viện thành phố để điều trị. Nếu không sau này có thể bị tật nguyền. Đến khi đưa vào bệnh viện, nhà lại không có tiền trả viện phí. Bố của Cao Lượng xót tiền, bảo bác sĩ chỉ cần băng bó sơ sài là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)