Nghe con gái nói mà khóe mắt Đinh Hồng Mai lập tức đỏ hoe. Trong lòng bà dâng lên một nỗi chua xót khó tả: Con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, biết đi đâu tìm được nữa đây? Bà cúi đầu, khẽ thở dài một tiếng “Ai…”, nước mắt suýt nữa thì trào ra.
Con gái tốt là thế, vậy mà người làm mẹ như bà lại cảm thấy bản thân quá vô dụng, không thể cho bọn nhỏ một cuộc sống đủ đầy, thậm chí ngay cả một bữa cơm thỏa mãn cũng chẳng dễ dàng.
Sau bữa cơm, ai nấy đều đã ăn no, Giang Thành liền định đi ra ngoài dạo một vòng. Cậu bé còn cẩn thận lấy tay áo lau sạch vết mỡ heo còn dính trên khóe miệng, sợ bị người khác phát hiện mà chọc ghẹo.
Nói đến đẹp, Giang Niệm Tư không khỏi nhìn vào gương, ôi…… Đen sì.
Trở về từ nhà bà cụ, cô không đi ngủ luôn.
Kiếp trước da cô có thể vừa khỏe vừa đẹp như vậy không chỉ bởi kem dưỡng trắng cô tự điều chế mà còn vì ngày nào cô cũng tập thể dục.
Vận động có thể tăng tốc độ trao đổi chất, thúc đẩy lưu thông máu, đổ mồ hôi thải độc.
Ở niên đại này mà đi ra ngoài chạy bộ chắc sẽ bị người khác coi là kẻ điên.
Giang Niệm Tư dứt khoát ngồi ở trên giường, bắt đầu tập yoga và các bài tập khác.
Thể chất của nguyên chủ khá kém, tập một giờ cô đã mệt đến nỗi thở hổn hển như trâu.
Nhưng cảm giác toát mồ hôi quả thật có thể khiến con người ta thoải mái hơn.
Bây giờ cô không có tiền, không thể điều chế được kem dưỡng trắng cao cấp,, chỉ có thể vận động và chống nắng.
Tia tử ngoại quá có hại cho da, da trên mặt với trên người cô phải lệch vài tông.
Cô không chỉ muốn sống tốt mà còn muốn trở nên trắng trẻo xinh đẹp!
Người yêu cái đẹp quyết không cho phép mình đen như vậy!
-
Bên kia, quân doanh, Giang Bằng Vũ và Thẩm Trình lại gặp được lãnh đạo.
Hai người mới trở về từ sân huấn luyện, bởi vì bàn luận với nhóm cấp dưới mà hai người cởi trần, mồ hôi lấm tấm.
Mồ hôi chảy xuống theo cơ bắp rắn rỏi.
Người lãnh đạo già nhìn thoáng hai vị cấp dưới trẻ tuổi của mình, thở dài một hơi.
Hai người này cũng không phải là không có đối tượng, mà kén chọn quá.
Không thể giải quyết vấn đề cá nhân, vị lãnh đạo già lo lắng sốt hết cả ruột.
“Hai ngày nữa, người của đoàn văn công tới đây biểu diễn…… Hai cậu……”
“À, hôm đó chúng ta có việc.”
Giang Bằng Vũ kéo Thẩm Trình chạy.
Trở về văn phòng, Giang Bằng Vũ thở hắt ra: “Thời buổi này sao ai cũng thích giục cưới thế?”
Thẩm Trình liếc anh ta một cái: “Ai bảo anh lớn tuổi.”
“Tôi lớn tuổi?” - Giang Bằng Vũ chỉ vào cái mũi của mình: “Không phải, người anh em à, tôi mới 28 tuổi, chỉ lớn hơn cậu có hai tuổi, cậu nói tôi, cậu thì đỡ hơn chắc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)